Cố Nhân
Khi đến cái "ba phải" cũng bị phản bội
Xin lỗi anh Đông La vì mấy hôm bận quá, không kịp hồi âm bài "Văn chương trước những bài toán lớn cần phải giải"
của anh. Cái sự chậm trễ ấy đáng lý ra là sẽ kéo dài tới... mãi mãi,
bởi tôi thấy trong giãi bày lần này của anh thực ra chưa mấy đụng đến
những luận điểm mà tôi nêu ra. Ví dụ:
- Câu hỏi "Trường hợp của cá nhân anh (và kể cả nhiều bạn
bè anh) thuộc vào bao nhiêu phần trăm của 80 triệu dân Việt Nam? Đã
thực sự trong sạch, lương thiện đến độ điển hình, đại diện được cho
thân phận của đa số người lao động Việt Nam chưa?". Anh chưa hề trả lời.
- Câu hỏi "...anh thử giải thích cho tôi nghe xem ai đáng
mặt hơn Đỗ Hoàng Diệu để được ông Hoan hạ cố cho phép đi xa hơn mức độ
có tham vọng luận bàn? Ai không phô bày cái tham vọng nhận thức cái
thực tại? Và ai hiểu cái thực tại đến nơi đến chốn?". Anh nói vòng vo để đánh lạc hướng độc giả.
- Những câu hỏi: "Đỗ Hoàng Diệu xuyên tạc hay không xuyên
tạc? Phản động hay không phản động? Và kết luận của anh đã dựa trên
phân tích, chứng minh, logic nào đích thực chưa?". Anh không hề đả động đến.
- Câu hỏi "Tất nhiên khi bị đè ép (không riêng gì bị Trung Quốc đè ép - CN)
thì nó cũng có cái nhục cảm hấp dẫn khó từ chối, nhưng nói cho rốt ráo
thì đó có phải là cái cứu cánh bản lai diện mục mà con người được tự do
nhận thức và lựa chọn không?". Anh cũng không hề đả động đến.
- Vấn đề "Nếu nữ sĩ không đủ độ sắc để mở mắt cho các quý
vị ngày hôm nay thì một là do vai trò và vị thế của văn chương thời nay
đã bị người ta lờ đi hay dùng những "Sao mai", "SEA Games", "Thi hoa
hậu", "Chuyện lạ Việt Nam"... át đi, hai là các vị cố tình tự lấy nhà
cao cửa rộng vợ đẹp con khôn của bản thân mà tự bưng tai bịt mắt mình,
hoặc ba là do mắt các vị, tai các vị có vấn đề gì đó về mặt thị lực,
nhãn hạn, tôi chả dám nói nữa. Chứ bảo Đỗ Hoàng Diệu là chưa đủ 50 nên
không được nói, hay bảo cô ấy bôi bẩn, nổi loạn... thì tôi đồ rằng các
vị đang làm cái nhiệm vụ khác, chứ không phải thưởng thức nghệ thuật
đích thực nữa". Anh cũng bỏ qua...
Tất nhiên
việc nhận
thức những vấn đề dường như "không phải của ai", như thể
"vác tù và
hàng tổng" như thế, hơn nữa những vấn đề ấy lại không được
các quý vị
giữ trật tự văn hóa, các quý vị cầm trịch mảng văn
hóa tư tưởng (vốn
theo dõi diễn đàn rất sát) thích đưa ra
luận bàn, thì sẽ không bao giờ
là dễ, không chỉ với đông đảo người dân đang
mải miết kiếm sống, mà còn
cả với những người đôi lúc muốn ngước nhìn
lên. Nhưng tôi tưởng nếu
chúng ta đã tự nhận là những trí thức,
"những cái rốn vũ trụ, những ông
Giời con", thì đáng lẽ chúng ta không được
lảng tránh, không được
"thiếu thông tin", hay giả vờ giả vịt "tôi chỉ biết",
"tôi chỉ thấy",
"tôi chỉ dừng ở mức..." một cách rất chi là
trách nhiệm nửa vời, mới
phải chứ? Chính những chữ "chỉ" đó đã kéo
lùi các quý vị lại, không cho
các quý vị đủ thẩm quyền để chê bai dè bỉu
Đỗ Hoàng Diệu, nếu không
muốn nói các quý vị còn lâu mới
có tư cách ngang bằng với cô gái trẻ
này. Vậy thì việc tôi chưa "có nhời" lại với
anh, xin được hiểu thêm là
tôi cũng muốn anh gắng một chút nữa cái sự tự
nhìn lại mình, chứ không
đơn thuần chỉ là do Cố Nhân bận quá, anh Đông
La nhé.
Còn
hôm nay, ở đây, tôi lại muốn anh tự chú
ý thêm những câu, những vấn đề chính anh vừa
đưa ra thêm, như sau:
- Anh bảo anh ba phải, vì đó là bản chất từ trong các hạt cơ
bản, các nguyên tử, phân tử, tế bào... của anh và cũng của tự nhiên và
loài người. Cho nên anh có quyền không cần truy tận đích những bất công
sai trái hiện nay là do đâu. Dẫn đến anh vừa "rất đồng ý với Phúc Linh,
Nguyễn Chí Hoan", vừa "thương" và "thiên vị" Đỗ Hoàng Diệu.
Tại sao anh không làm ngược lại, vừa rất đồng ý với Đỗ Hoàng Diệu,
vừa thương và thiên vị Phúc Linh và Nguyễn Chí Hoan? Chả lẽ như thế sẽ
không còn nằm trong khái niệm "ba phải" của anh nữa?
- Anh viết: "Đỗ Hoàng Diệu đã nhìn những vấn đề lớn thuộc
về lịch sử cũng như hiện tại của đất nước chưa phải bằng con mắt của
một nhà tư tưởng có trang bị tri thức hiện đại, mà mới chỉ bằng con mắt
của người trần mắt thịt một cách vừa non nớt về trình độ, vừa giản đơn,
một chiều, cứng nhắc theo tư duy quyết định luận xưa cũ lạc hậu".
Câu khẳng định này của anh liệu có già dặn, phức hợp, đa chiều, mềm
dẻo, và liệu có không nằm trong cái "tư duy quyết định luận xưa cũ lạc
hậu" mà anh muốn gán cho Đỗ Hoàng Diệu, một cô bé "người trần mắt
thịt"?
- Anh bảo: "truyện Đỗ Hoàng Diệu không hề có
những phân tích chứng minh gì cả mà đơn giản
chỉ là những kết luận đầy tính võ đoán", rồi: "một
tác giả trẻ như cô liệu có bao nhiêu vốn sống để dựng lên các hình
tượng mà phân tích, rồi cô có bao nhiêu tri thức để chứng minh để đưa
ra những kết luận như cô đã viết".
Vậy theo anh, Đỗ Hoàng Diệu phải viết một bản luận văn (tốt hơn
nữa
thì một "công trình cấp nhà nước"?), thống
kê đầy đủ những phân tích,
chứng minh, bảng biểu, điều tra...? Nàng phải không trẻ,
phải khai báo
hết mọi vốn sống, mọi thành tích, mọi tri thức, với cả
một "quá trình
tham gia công tác"... thì mới thuyết phục được
các quý vị độc giả,
trong đó có (giám khảo) Đông La? Có
nghĩa là các nhà văn đừng có hy
vọng gì vào những cảm nhận trực giác, những
lý lẽ của con tim, những
liên tưởng, hóa thân, phục sinh, "tiên
thiên hạ chi ưu nhi ưu"... nữa,
vì tất cả những cái đó đều không phải vốn
sống và tri thức?
- Anh lập luận: "Nội dung “Bóng đè” là chuyện loạn luân
giữa hồn ma ông bố chồng với cô con dâu", tác giả không dụng công xây
dựng theo tinh thần “hiện thực phê phán" mà Cố Nhân tặng cho”.
Vậy chứ cái cảm nhận "Đỗ Hoàng Diệu thể hiện tâm trạng nhân vật
khi bị cưỡng hiếp rất ít đau đớn, nhục nhã; có đau là đau về cơ học do
“bị đâm” chứ không phải đau tinh thần, có nhục nhã là do bị bà mẹ chồng
bắt gặp lúc “cởi truồng” chứ không phải do cảm thấy phẩm tiết bị hoen
ố. Nhân vật bà mẹ cũng chỉ thể hiện sự ghen tuông giữa hai tình địch
chứ không phải “nhân danh chân lý quyền lực để đè ép con người”. Nhân
vật chính tuy lúc đầu bị hiếp có kinh ngạc sợ hãi, mà do sợ ma là chính
chứ không phải sợ một hành động phi luân, nhưng toàn bộ truyện, Đỗ
Hoàng Diệu viết rất nhiều, rất kỹ, rất phong phú về sự đồng lõa, đồng
thuận" của anh Đông La là dựa theo tinh thần gì? Hay đó là tinh
thần "phê phán thô thiển" mà Cố Nhân tôi chưa từng có hân hạnh được
biết?
- Anh "bám sát văn bản" kiểu này: "... thật khó tìm ra những thực tại tương đồng với những điều Đỗ Hoàng Diệu viết ra", "...trên
tivi, Tây có rock thì ta có rock, có jazz thì ta có jazz, M. Carey, W.
Houston ư ử thì diva Thanh Lam ta cũng ư ử, giờ mấy bạn nhỏ còn hip hop
nữa; ngoài phố, khi diễn viên Hàn trên phim mắt nâu môi trầm, thì thiếu
nữ ta cũng mắt nâu môi trầm...", để bảo "truyện “Bóng đè” không vững", và để bảo rằng "Cố Nhân hơi bị tán".
Vậy thì chả lẽ tác phẩm văn chương cứ phải nhiều "thực tại tương
đồng" mới "vững"? Và Cố Nhân tôi cứ phải thấy những "ta có rock", "ta
có jazz", "Thanh Lam ta cũng ư ử", "mấy bạn trẻ hip hop", "thiếu nữ ta
cũng mắt nâu môi trầm"... thì mới được coi là hiểu tác phẩm sâu sắc, và
mới không bị mang tiếng là "hơi bị tán"?
- Anh viết: "...cái nghèo khó của một người
một phần do chính người đó chứ không nên đổ
lỗi tất cả cho đất nước".
Điều này thì, xin lỗi, ai mà chẳng biết, hở anh Đông La? Nhưng cái
nghèo khó của đa phần dân chúng (trong khi một thiểu số ăn trên ngồi
trốc thì cứ độc quyền giàu, độc quyền tham nhũng, chỉ tay năm ngón, và
cứ độc quyền ăn trên ngồi trốc, chỉ tay năm ngón mãi) thì có phải cũng
do chính cái đa phần dân chúng ấy? Mà anh Đông La bảo chúng tôi là
thiên kiến cá nhân hạn hẹp, từ vị trí, cảnh ngộ, số phận đơn lẻ của bản
thân mình mà đổ lỗi cho đất nước
ư? Sao anh điêu thế? Cái đơn
lẻ như anh nói của chúng tôi là số
đông đấy, có đơn lẻ đâu? Hơn nữa, vị
trí cảnh ngộ số phận đơn lẻ của rất nhiều người chúng
tôi anh Đông La
không thể bằng được, nhưng chúng tôi không
vì thế mà dám quên những gì
đang diễn ra trước mắt. Đất nước đối với chúng tôi
là máu thịt, dân tộc
đối với chúng tôi là thiêng liêng,
làm sao chúng tôi lại nhầm lẫn trách
cứ dân tộc đất nước? Riêng điều này tôi đề
nghị anh Đông La phải xin
lỗi độc giả gần xa. Anh có đủ tri thức và nhân
cách để làm điều đó
không?
- Sau khi kể rằng anh cũng rất nỗ lực, có nhiều thành
tích, mà vẫn bị coi thường, không ai chơi với, anh
Đông La bảo: "chả có chế độ nào chủ trương sự bất công như thế".
Trời ơi anh Đông La ơi!
"Chế độ" là gì mà anh "quán triệt"
ghê thế? Khái niệm đó có phải từ
trên giời rơi xuống không mà anh tuyệt đối
hóa nó còn hơn cả Chúa Phật
Thánh Thần? Chế độ nào chả do một hay một số người điều
hành? Vậy thì
những người đó dù có chủ trương hay không,
nhưng do tham lam dốt nát mà
mỗi ngày một làm xơ xác dân đen,
khánh kiệt môi trường, gây họa dài lâu
cho xứ sở, lại không cho ai chê bai bình phẩm
gì về mình, thì có đáng
oán, có đáng bị người ta đặt vấn đề nghi vấn về
tài năng và hạnh kiểm
không?
- Với cái tên bài "Văn chương trước những bài toán lớn cần
phải giải", anh Đông La rõ ràng đã công nhận cái trách nhiệm của nhà
văn và tác phẩm trước thực tiễn cuộc sống và tương lai đất nước. Đặt
trong bối cảnh một Bóng đè
của Đỗ Hoàng Diệu đã làm xôn xao dư luận
trong và ngoài nước (tôi chưa biết có bao
nhiêu người đã đọc Bóng đè
dưới sự "day tay mím miệng" của các quý vị bề trên, nhưng có lẽ cũng
không dưới con số hàng triệu, là niềm mơ của hầu hết các "tài năng" và
"nhân cách" đương thời), đến mức các Phúc Linh, Nguyễn Chí Hoan, Nguyễn
Hòa..., rồi thậm chí đến cả Đông La nữa, cũng phải lên tiếng, thì rõ
ràng quý vị cũng thừa nhận cái cô nàng "non nớt" này đã đến gần "những
bài toán lớn cần phải giải" lắm rồi. Vậy mà đến đây thì anh Đông La
chặn đứng cô gái lại, bảo: "truyện của Đỗ Hoàng Diệu, nếu giới hạn
về mặt tình dục là truyện đầy đặn, nhưng nếu cõng thêm tham vọng chuyên
chở những tư tưởng lớn thì chưa phải là truyện mà mới chỉ là những nét
vẽ phác sơ sài cho những công trình lớn hơn quy mô của truyện ngắn".
Vậy ra theo anh Đông La, văn chương nói chung và truyện ngắn nói riêng,
đừng nên có tham vọng chuyên chở những tư tưởng lớn, mà chỉ nên bằng
lòng ở những tầm mức đại loại như tình dục mà thôi? Anh Đông La có thấy
tự mình mâu thuẫn chăng? Hay anh cũng chỉ giống như bao vương công bạo
chúa cổ kim, coi văn học nghệ thuật đơn thuần chỉ là những "thằng múa
con hát", còn những việc hệ trọng phải là của những ngành nghề khác,
lĩnh vực khác "mạnh vì gạo, bạo vì tiền" hay "già đòn non nhẽ"?
Còn nhiều nữa đấy anh Đông La ạ, nhưng quả thực là tôi mỏi lắm,
viết đến đâu xa xót đến đấy, nên chỉ muốn lẩy ra có bấy nhiêu thôi.
Thực ra, tôi biết là anh cũng giống khá nhiều các "nhân hào trí
thức" khi nói cứ phải trông trước trông sau. Cái hoàn cảnh ấy tuy khó,
nhưng bản thân nó cũng không biện minh được cho sự ti tiện trí trá đâu
anh ạ. Trước kia tôi từng biết đến một Đông La dám "phang" Trần Mạnh
Hảo, "chê" Trần Đăng Khoa, "đồng cảm" với Nguyễn Huy Thiệp..., toàn là
những việc phải khó khăn lắm mới nói ra được tại những thời điểm ấu
trĩ, nên tôi mến yêu và trân trọng anh biết bao. Đấy có lẽ mới là cái
tinh thần "ba phải" (mà thực ra, đúng hơn, là "trung dung", "tôn trọng
sự thật") mà ngay từ đầu anh đã tâm đắc và cổ vũ. Vậy mà giờ đây anh
chưa chi đã sợ mắc tội "nói xấu chế độ", rồi đổ cho bạn bè em ún toàn
những tội lỗi mà anh tưởng tượng ra và ướt hết cả quần vì nó đó. Như
thế chả lẽ cái phẩm chất "dám đứng giữa làm trọng tài" nơi anh mà tôi
rất quý, đã có sự suy giảm? Hay Đỗ Hoàng Diệu với Bóng đè
là
"con bệnh" phức tạp gấp nhiều lần những "ca" trước? Thà anh cứ
bảo
thôi, chuyện này mỗi người nghĩ một cách, hoặc anh
phẩy tay: Cố Nhân
"tận ngôn" lắm, "bức sát" lắm... gì đó,
thì tôi còn có lý do để giật
mình run sợ, đặng "ấm ách" rút vào im lặng
theo lối "vuốt mặt phải nể
mũi", hay kiểu "thà như cơn gió cuốn bên
cành lá", hay kiểu "đi ẩn lánh
đời"... Đằng này anh hết ủng hộ Phúc Linh, Nguyễn
Chí Hoan, bảo Đỗ
Hoàng Diệu trẻ con, chỉ giỏi nhục dục, chứ mù tịt thế
sự..., lại chê Cố
Nhân nói quá lên, là bốc, là
tán, là ngang với trò quảng cáo tiếp
thị..., thì thú thực với Đông La, tôi...
không biết phải nói với anh
thế nào nữa. Nghĩa là cái vị trí "trọng
tài", "ba phải" bây giờ cũng đã
bị phản bội rồi. Người phản bội cái vai trò tí
xíu, hèn kém đó chính là
Đông La, nói gì đến bao "công cụ", "chiến
sĩ", "cánh tay đắc lực"...
của mấy quý vị bám trụ bằng mọi giá. Cho
nên, Cố Nhân tôi chỉ mới nghĩ
đến cái hình ảnh "ca-pốt" lành rách của Đỗ
Minh Tuấn hôm trước đã thấy
não cả ruột, chứ chưa cần phải đến tiếng khóc bi thương
mà lồng lộng
của cụ Trần Dần xưa cho "những người bay không có
chân trời" đâu, anh
Đông La ạ.
Nhưng
thôi, căn vặn, hờn dỗi đã nhiều, trách móc,
bẻ bai cũng không
ít, giờ có lẽ tôi lại phải mạnh dạn dám tự
cho phép mình bênh anh một
chút (người cũ mà), rằng tự Đông La đã "thể
hiện lòng mình", thì dù có
thật thà hay không cũng còn muôn ức triệu độc
giả soi xét, việc gì Cố
Nhân phải rậm lời. Hơn nữa, chính tôi chẳng
đã từng cổ vũ cho cái sự
"nhận thức là tự nguyện tự giác" đấy thôi?
Vậy thì
nhân được nghe "thánh ca", xin cảm ơn những ai đã
chiếu cố mà đọc bài "như tiếng dế tiếng giun" này
cho đến hết.
Hà Nội Đêm Giáng sinh 2005
© 2005 talawas