Cố Nhân
Thế nào là bóc lột?
Về các "nguyên ný chiết học" của Đông La, tác giả Lữ Phương (trong bài "Những kẻ không được lên thiên đường!"), và tác giả Phương Duy (trong bài "Những lập luận một cách 'khoa học' của Đông La")
đã chỉ ra khá rõ, Cố Nhân tôi xin
nói về vấn đề còn lại, "Thế nào là
bóc lột?", để may chăng gỡ được cái tội "nực cười"
Đông La gán cho, khi
"cái điều tối đơn giản thế mà cũng không biết".
Đông La giảng thế này: "Theo Mác, bóc lột nghĩa là chiếm đoạt
giá trị thặng dư, bần cùng hóa người lao động, rồi dùng sự chiếm đoạt
ấy nô dịch người khác".
Tôi thấy câu này nó cứ khơi khơi ra, lại còn ôm đồm không phải lối nữa.
Ôm đồm ở chỗ nào? Ở chỗ ba hành động "chiếm đoạt",
"bần cùng hóa",
và "dùng sự chiếm đoạt để nô dịch" là
không cùng cấp độ phát sinh. Nói
cách khác, chúng không phải là một
hành động cùng gốc để có thể giải
thích cho bản thân hành động "bóc lột". Nếu
thực sự Marx nghĩ như thế,
ông chỉ cần nói "bóc lột nghĩa là chiếm đoạt
giá trị thặng dư" là đủ,
và thực sự thì ông cũng chỉ nói có
vậy, chứ không lòng thòng như Đông
La vẽ rắn thêm chân.
Còn khơi khơi (tức hời hợt, nông cạn) ở chỗ nào? Như hôm trước tôi đã nói,
khái niệm "giá trị thặng dư" của Marx hoàn
toàn chỉ mang tính "lý tài
thiển cận", vì nó chỉ nhìn thấy khía cạnh
tiền nong, lượng mồ hôi, là
khía cạnh khá "vật chất tầm thường", không một
mình quyết định "mức
hạnh phúc" của các cá nhân thành
viên tham gia vào quá trình sản xuất,
do vậy không một mình quyết định "tính thích
đáng", "tính ổn định" của
quan hệ sản xuất.
Có thể có bạn sẽ bảo: "Vâng, người lao động chúng tôi chỉ vật chất
tầm thường thế thôi, không cao siêu hay lãng mạn được như giới trí thức
các anh. Nên nếu chiếm đoạt giá trị thặng dư của chúng tôi là không
xong với chúng tôi đâu".
Vâng, quả có thế, Cố Nhân tôi cũng không
dám dè bỉu những lời gan ruột chất phác ấy. Nhưng
sự đời đâu chỉ đơn giản có vậy?
Kể từ khi các cuộc cách mạng nhân quyền, dân quyền, dân túy, ánh
sáng... nổ ra, con người dù là kẻ ít học nhất cũng hiểu được rằng, mỗi
cá nhân đã được giải phóng, ta tự quyết hạnh phúc cho ta, và hạnh phúc
lớn nhất phải là cơm áo và phẩm giá dài lâu, cho cả cuộc đời, thậm chí
cho cả nhiều đời sau ta nữa. Vậy thì việc đồng lương hôm nay của ta hơi
ít, nhưng là để xí nghiệp mạnh thêm, để tháng sau lương sẽ nhiều hơn,
năm sau sẽ nhiều hơn nữa, rồi con cái ta sẽ được nối gót ta sánh vai
với cả xã hội nhân quần... chẳng phải cũng đáng để ta nỗ lực cùng ông
chủ đẩy mạnh sản xuất thêm ư? Ông chủ này là ông chủ tốt, bắt ta vất vả
nhưng bản thân ông cũng lao tâm khổ tứ chứ có mấy lúc được nhàn hạ? Để
cuộc đời chung rồi sẽ sáng tươi. Chẳng hơn ông chủ xí nghiệp bên cạnh,
trông xa tưởng nhân hòa, đến gần hóa thiểu năng trí tuệ, trả lương công
nhân cao để rồi ế hàng (do giá thành đội lên chọc trần, mất tính cạnh
tranh), mỗi năm một lụn bại, đó sao? Câu chuyện này có từ trước Marx
khá lâu, cùng thời với Marx, và cả sau Marx không biết bao nhiêu trăm
nghìn năm nữa, Đông La đừng hy vọng nó có gì biến đổi.
Vậy đấy, giá trị thặng dư ở đây được tính cho chu
kỳ thời gian là
bao nhiêu? Ông Marx có dám quả quyết tất cả
giới chủ tư bản đều chỉ tối
mắt vì tiền bạc ngắn hạn chăng? Nếu ông dám,
tôi sẽ bảo ông là kẻ mang
ẩn ức tội đồ, suốt đời căm thù con người, và sớm muộn
cũng phải ra tòa
(lương tâm hay lịch sử). Còn nếu ông không
dám, thì rõ ràng ông đã sai
khi vơ đũa cả nắm, tưởng rằng phủ định tư bản là dễ dàng
đến được với
công bằng phát triển, nào ngờ chính ý
định ngông cuồng đó lại hóa tai
hại, bởi nó khiến cho không biết bao nhiêu môn
đệ hời hợt, cả tin bỏ
cửa bỏ nhà đi làm cách mạng, để rồi dẫn xã
hội đến tao loạn lầm than.
Một trăm năm mươi năm sau, có một môn đệ tên
là Đông La cứ ra sức
vơ thành tích "khiến tư bản cũng phải chùn tay" về
cho Marx! Nhưng Cố
Nhân tôi tin rằng, nếu vong hồn Marx có khôn
thiêng, thì anh linh ông
chắc chắn cũng sẽ không bao giờ dám trâng
tráo được đến một phần mười
như thế. Bởi hầu như cả loài người đều đã thừa biết rằng,
văn minh nhân
loại hôm nay là thành quả của không biết bao
nhiêu con tim và khối óc
Đông Tây, đau đáu trong khuôn khổ của nền
dân chủ đại nghị ngày một
hoàn thiện. Cuộc đời không tin chữ "Nếu", nhưng chả lẽ nếu
thiếu Marx
thì sẽ không có Einstein? Sẽ vắng C. Chaplin? Sẽ
tiêu cơ khí hóa, tự
động hóa, cách mạng xanh, TV màu và
máy vi tính? Sẽ chẳng ra đời những
Martin Luther King, J. Neru, mẹ Teresa, các giải Nobel Văn
chương và
Hòa bình...? Mà cứ giả sử "ông bố
nghiêm khắc" Marx cố tình vung ngọn
roi "Cách mạng vô sản" lên để đe nẹt "lũ con" tư
bản, bắt chúng sớm trở
thành người ngoan đi nữa, thì cái giá của
bài học giáo dục này là gì?
Chẳng phải là hàng trăm triệu mạng người khắp Á
Âu, hàng chục triệu gia
đình ly tán, hàng chục quốc gia với ngót
nghét hai tỷ người chịu cảnh
bần hàn tụt hậu đó sao? Chẳng hóa ra ông hy
sinh đám Liên Xô, Đông Âu,
Cuba, Trung Quốc, Triều Tiên, Việt Nam ngây thơ, để cải
hóa mấy thằng
con cứng đầu là Bắc Mỹ, Nhật, Tây Âu, Úc, New
Zealand vô ơn kia ư? Nếu
vậy thì ông tệ lắm, chúng tôi chả coi được
ông là người cha công bình
sáng suốt, nói gì đến định ngữ "một tình
yêu bao la" ồn ào của Đông La.
Vậy nếu không phải "chiếm đoạt giá trị thặng dư"
thì thế nào mới là bóc lột? Thế nào
mới đáng lên án?
Hôm trước tôi có nói, rằng bên
nào chiếm đoạt niềm tin bên kia, bên
ấy chính là bóc lột, phải bị lên án.
Anh Đông La bảo rằng tôi lấy
chuyện hợp đồng làm ăn ngày nay để áp đặt
cái thời của Marx! Ô hay, chủ
nhà máy thời nào chẳng phải tuyển công
nhân? Chủ đồn điền bao giờ chả
phải thuê người làm? (Chủ da trắng áp bức nô
lệ da đen thì chính xã hội
tư bản Mỹ đã dẹp bỏ không cần đến Marx; kẻ xâm lược
với người dân bị
trị cũng thuộc phạm trù khác, câu chuyện
khác - Đông La chớ lẫn lộn).
Đã vào thương trường thì bao giờ chả phải
có thỏa thuận, phải có niềm
tin với nhau thì mới tạo thành quan hệ sản xuất được? Từ
nhỏ như giữa
hai người hợp tác, đến quy mô lớn hơn nhiều (vĩ mô)
là chính thể với
các công dân, bao giờ niềm tin cũng phải được đảm
bảo nếu muốn ổn định
và ngày càng phát triển. Có thể
hôm nay ông chủ lừa dối được công nhân,
chính phủ bịt mắt được cử tri, nạn nhân chưa biết, vẫn
còn niềm tin.
Nhưng cái kim trong bọc lâu cũng có ngày
tòi ra, rồi họ sẽ biết, thế là
biểu tình, bãi công, bỏ việc, doanh nghiệp khốn
đốn, quốc gia suy
thoái. Chẳng phải niềm tin đã bị cướp đoạt là
gì? Còn hôm nay ông chủ
trung thực, bồi đắp niềm tin tưởng cho công nhân, để
ngày mai công nhân
tin tưởng ông chủ, gắng sức làm hài lòng
ông chủ, thì đương nhiên doanh
nghiệp sẽ ngày một phát đạt, quốc gia sẽ ngày
càng hưng thịnh, kể cả
nếu chuyện tiền nong (công xá, thặng dư) tức thời chưa
chắc đã thỏa
đáng cho lắm. Tôi thách anh Đông La
tìm được ví dụ nào nằm ngoài quy
luật niềm tin như thế? Để thấy rằng chuyện một nhà kinh tế học
(tôi
chưa kịp tra lại tên) đoạt giải Nobel nhờ mô hình
kinh doanh niềm tin
trong tương lai thì không phải chuyện viển vông.
Vậy đấy, khi anh Đông La cứ một mực tụng ca quan điểm "bóc lột là
chiếm đoạt giá trị thặng dư" của Marx, anh đã không còn biết phương
hướng nào để mà tỉnh táo nữa. Cho nên anh mới quay cuồng với ý nghĩ:
Mọi người tấn công Marx để nổi tiếng! Xin lỗi anh Đông La, bao nhiêu
nhân hào chí sĩ gần xa, công khai hay lặng thầm, dùng lời hay bằng hành
động, tranh đấu cho tự do dân chủ nước nhà, đòi quyền đòi danh dự cho
dân lành, thì họ công tâm và khảng khái hơn anh nhiều. Không những họ
chẳng cần xu lẻ danh hão nào, mà bất kể kẻ nào đội lốt sĩ nọ gia kia
dọa dẫm, họ cũng chẳng sợ. Anh bảo anh thích được tranh luận với những
nhà nghiên cứu, những kẻ hơn anh vài cái đầu? Lại phải xin lỗi anh lần
nữa. Nói nôm na gần gũi đến như Cố Nhân này mà anh còn chẳng hiểu, nữa
là lý luận với chả học thuật! Cho đến giờ thì cả diễn đàn đã rõ anh là
"nhà khoa học", "nhà thơ", "nhà phê bình" theo kiểu nào rồi.
Tôi biết những lời nặng nhọc này khó nghe lắm, nhưng còn hơn là cứ
nhân đạo khơi khơi theo kiểu Marx mà anh Đông La từng đứt lưỡi ca ngợi.
Anh Đông La cứ đợi mà xem, sớm muộn gì các đảng cộng sản như Trung
Quốc, Việt Nam, Cuba, Triều Tiên cũng phải đổi tên, chứ cứ khư khư cái
mộng làm "mùa Xuân của nhân loại", để rồi hết đợt này đến đợt khác phải
chỉnh đốn tu sửa (thực chất là lùi bước, nhường đường, nhưng gọi tên là
"nhận thức lại") đến bất an mòn mỏi, thì mất uy tín lắm. Chả lẽ đến lúc
ấy thì lại vẫn là Đông La đứng ra bảo thế mới thực là biện chứng, khoa
học? Sợ đến lúc ấy thì cái lưỡi gỗ sẽ gẫy vì uốn đi uốn lại nhiều lần
quá mất.
Hà Nội những ngày đầu năm con Tuất
© 2006 talawas
Ý kiến ngắn của Cố nhân
26.1.2006
Cố Nhân
Muốn
biết đóng góp của K. Marx đến đâu, chúng ta đừng vội nhìn vào chuyện
vật chất tinh thần, cái nào quyết định cái nào, đừng vội nhìn vào
chuyện chuyên chính vô sản, vũ lực hay phi bạo lực, đừng vội nhìn vào
chuyện lịch sử đã và sẽ trải qua mấy hình thái kinh tế, cũng đừng vội
nhìn vào chuyện giai cấp nào tiên tiến nhất, cách mạng nhất... Tất cả
chúng chỉ là phương pháp, phương tiện, hay cách nói cho có đầu có
cuối... Vâng, tất cả cần phải được dẫn dắt bởi một cây kim chỉ nam tột
cùng: Phải xóa bỏ chế độ người bóc lột người.
Nhưng, khốn thay, cái tột cùng này lại là chỗ K. Marx thô sơ và máy
móc nhất (như Đỗ Minh Tuấn gọi là "lý tài thiển cận", còn các cụ nhà ta
dùng chữ "cơ trí cơ tâm"). Ông cho rằng bản chất của tư bản là bóc lột,
và lịch sử của chủ nghĩa tư bản chính là lịch sử bóc lột giá trị thặng
dư.
Bây giờ quý vị gần xa thử nghĩ xem, khi hai đối tác bắt tay nhau,
có nhiều thứ được đem ra làm vốn, trong đó có tiền (tài sản) và sức lao
động. Nhưng điều gì là quý giá nhất, còn hơn cả tiền và sức lao động,
làm cơ sở cho mối quan hệ này đi xa? Chẳng lẽ không phải là niềm tin?
Vâng, anh có niềm tin làm cùng tôi sẽ được no ấm, tôi có niềm tin thuê
anh sẽ được phát triển. Cả hai niềm tin đó đều được bảo hiểm bằng óc
suy xét và sự trải nghiệm, mà chính cặp phạm trù tri thức và sự từng
trải này mới là nguồn vốn quý giá nhất cho mỗi con người. Nếu bên nào
bóc lột niềm tin bên kia, bên đấy đáng bị lên án. Còn bên nào cơi nới
được niềm tin cho bên kia, bên ấy dứt điểm phải được ghi nhận. Đấy là
chưa kể, còn biết bao những yếu tố khác như may rủi, thời vận, văn
hóa... tất cả đều tham gia vào, làm "hoạt hóa" mối quan hệ tạo ra các
biến thể mới.
Vậy thì sự bóc lột hay không bóc lột, không đơn giản chỉ là chuyện
tiền nong hay lượng mồ hôi. Có không thiếu gì chuyện cộng tác, nhìn
trên khía cạnh tiền bạc và sức lao động, tưởng chừng rất sòng phẳng và
đúng luật, nhưng không đảm bảo được niềm tin cho nhau, cơm chẳng lành,
canh chẳng ngọt, để cuối cùng quan hệ phải tan vỡ. Và cũng có vô vàn
"mối lương duyên" mới xem tưởng rất chênh lệch, y hệt ông chủ và nô lệ,
nhưng vẫn gắn bó rất lâu bền, cả hai đều cảm thấy hạnh phúc. Vấn đề là
cả hai có đảm bảo niềm tin cho nhau được hay không, tức niềm hạnh phúc
cuối cùng của mỗi bên có luôn tăng tiến trên bình diện hài hoà được hay
không mà thôi.
Đông La bênh K. Marx,
nhưng không xét cái gốc lõi cơ bản nhất là chuyện "Thế nào là bóc
lột?", chỉ sa đà vào những cái bẫy học thuật, lý sự, nên không phân
biệt được thế nào là tình thương, thế nào là nhân đạo, để cuối cùng
công kích những người khác quan điểm với mình (theo tôi nghĩ thì không
phải chỉ một nửa nhân loại như Đông La viết đâu, mà phải nói là hầu
hết).
Tôi không hiểu mức độ chân thành của Đông La đến đâu, nhưng cứ cái
đà lẩm cẩm, nhận thức nửa vời, gàn bát sách như thế, thì cùng lắm anh
cũng chỉ được coi là "ngu trung" mà thôi.
Tôi viết ý kiến này với nỗi băn khoăn rất lớn, rằng mình vừa trải qua cuộc tranh luận với Đông La về Bóng đè và Đỗ Hoàng Diệu, rất có thể anh sẽ nghĩ rằng Cố Nhân cố chấp, chỉ nhăm nhăm triệt hạ đối
phương mọi lúc mọi nơi. Nhưng đứng trước một bài luận cầu kỳ hơn
6000 chữ rất có thể làm bối rối nhiều người, tôi phải cố vượt qua cái
băn khoăn kia, để giữa lúc Xuân về Tết đến hối hả thế này, góp phần làm
cho vấn đề không bị đẩy đi xa quá. Hy vọng Đông La cùng chư vị trong
ngoài hiểu cho tôi và chỉ tập trung vào vấn đề "Thế nào là bóc lột?"
như tôi đã đề ra trên kia mà thôi.
Xin cảm ơn.