Chuyện thật như đùa
về một nền chính trị ngược đời
Trần Mạnh Hảo
1. CHUYỆN THẬT VỀ NHỮNG CÂU HỎI NGƯỢC ĐỜI
Cách đây mười mấy năm trước, mỗi lần các ông Bí thư thành uỷ Đảng cộng
sản TP. Hồ Chí Minh, từ Võ Văn Kiệt, Võ Trần Chí, Nguyễn Văn Linh (hoặc
gần đây với ông Nguyễn Minh Triết…) gặp gỡ một số nhà văn sống tại TP.
HCM, lần nào, kẻ viết bài này cũng xin được phép hỏi các vị lãnh đạo
Đảng một số câu hỏi mà tự mình không giải đáp được; chúng tôi thưa với
các vị rằng: thưa đồng chí Bí thư thành uỷ kính mến, có cả trăm câu hỏi
cứ dày vò trí não tôi, khiến tôi dễ trở thành tên phản động nếu không
có ai hay cấp trên “gỡ rối tơ lòng” giùm, vậy xin được hỏi các vị lãnh
đạo mấy câu hỏi sau:
1
Từ khi còn học phổ thông, chúng tôi đã được học thuộc lòng câu kinh
“biện chứng pháp mác-xit” như sau: “Mọi sự vật đều được cấu thành bởi
các mặt đối lập thống nhất”. Thưa điều này, dưới chế độ ta, liệu có còn
đúng không? Vì có một “sự vật” to bằng trời là nền chính trị của nước
Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam không nằm trong quy luật này của
Marx?
2 Trong một lần trả lời con gái, K. Marx cho rằng HOÀI NGHI là
phẩm chất đẹp nhất của người trí thức. Lời dạy của Marx còn đúng hay
không nếu người trí thức (cụ thể là nhà văn) hôm nay có lúc rất hoài
nghi sự lãnh đạo của Đảng?
3 Theo chúng tôi nghĩ, căn cứ vào chủ nghĩa Marx, thì câu khẩu
hiệu trong Hội trường thành uỷ: “Đảng cộng sản Việt Nam quang vinh muôn
năm” là một khẩu hiệu chống mác-xit? Vì Marx bảo lúc tới chủ nghĩa đại
đồng, sẽ không còn giai cấp, tức không còn đảng của các giai cấp, nghĩa
là đảng cộng sản vĩ đại cũng không còn! Vậy ta hô “Đảng cộng sản muôn
năm” có phải là không bao giờ muốn có chuyện tiến lên chủ nghĩa cộng
sản, chuyện ấy chỉ là bánh vẽ; cầm bằng như ta hô: "xã hội loài người
có giai cấp muôn năm" hay không?
4 Marx dạy rằng: kinh tế quyết định chính trị, cơ sở hạ tầng
quyết định ý thức thượng tầng; thế nhưng hiện nay, Đảng ta đã làm ngược
lời Marx dạy. Nền kinh tế của ta hiện nay là nền kinh tế thị trường đa
nguyên, nếu theo Marx thì nền chính trị của ta hiện nay cũng phải là
nền chính trị đa nguyên mới đúng quy luật, sao ta vẫn giữ chính trị
nhất nguyên là sao? Việc khôi hài hiện nay của đất nước ta là đảng cộng
sản, đảng của giai cấp vô sản có nhiệm vụ phải đào mồ chôn chủ nghĩa tư
bản, lại đang ra sức xây dựng chủ nghĩa tư bản, rước tư bản nước ngoài
vào để bóc lột công nhân? Việc cơ sở hạ tầng là nền kinh tế tập trung =
xã hội chủ nghĩa đã bị kinh tế thị trường đập tan, sao trên ý thức
thượng tầng vẫn trưng bảng hiệu "định hướng xã hội chủ nghĩa", có phải
là đầu voi tư bản vẫn lòi đuôi chuột xã hội chủ nghĩa = "xếp hàng cả
ngày" hay không?
5
Chủ nghĩa cộng sản đã tự tan rã ngay chính
trên quê hương của
nó là Liên Xô và các nước
Đông Âu. Chứng tỏ chủ nghĩa Mác-Lê không
thích hợp với “thổ nhưỡng kinh tế - chính
trị” của các nước trên. Vậy,
Việt Nam là một đất nước nằm ngoài bản đồ của chủ nghĩa
Marx, sao ta cứ
phải nô lệ mãi vào cái lý thuyết xa
lạ kia để làm khổ đồng bào, việc
đưa đất nước tiến lên chủ nghĩa xã hội của đảng ta
có giống chuyện đảng
ta chủ trương phấn đấu đến năm 2020 cả nước sẽ có tuyết rơi
trong mùa
đông và sông Hồng, sông Cửu Long sẽ
đóng băng ngày đông chí vậy?
Chúng
tôi còn viết thư gửi các vị lãnh đạo đảng
nhiều câu hỏi khác, nhưng hầu như không được trả
lời.
2- CHUYỆN GIẢ TƯỞNG VỀ MỘT SỰ THẬT BI HÀI
Ai bảo Karl Marx (1818-1883), người Đức gốc Do Thái, cha đẻ của chủ
nghĩa xã hội khoa học, còn gọi là chủ nghĩa cộng sản đã chết thì tôi
vẫn còn bán tín bán nghi. Những người cánh tả trên thế giới từ giữa thế
kỷ thứ XIX đến nay vẫn coi Marx như là Chúa Jesus mới của giai cấp vô
sản. Người Do Thái làm nghề thợ mộc (công nhân) Jesus đã bị đóng đinh
trên thập giá và chết năm 33 tuổi; nhưng rồi theo các tông đồ của Ngài
kháo nhau rằng Chúa đã sống lại và lên trời. Kẻ viết bài này chưa từng
là tông đồ của vị “thánh” Marx Do Thái kia, nhưng vẫn tin lời đồn rằng
đại triết gia này chết rồi nhưng vừa bí mật sống lại. Và Marx đã sống
lại để tới Bắc Kinh và Hà Nội đòi kiện nhà cầm quyền 2 quốc gia này ra
tòa án quốc tế.
Khi vừa sống
lại, nghe tin Trung Quốc, Việt Nam, Bắc Triều Tiên, Cuba
lấy học thuyết của mình để cai trị dân, để làm
bình phong cho chế độ
toàn trị, Marx phẫn nộ vô cùng. Rõ
ràng, trong các trước tác của Ngài,
Ngài chả nói rõ như ban ngày rằng: phương
thức sản xuất châu Á ( gồm
các nước trong vùng văn hoá Trung Hoa, Ấn Độ, Ả
Rập, Châu Phi, Mỹ la
tinh da đỏ…, Caribe…) thì Ngài hoàn
toàn mù tịt. Chính Marx đã công
nhận học thuyết của Ngài chỉ thích hợp với các
nước đã có nền tư bản
chủ nghĩa vào giữa thế kỷ thứ XIX như: Đức, Pháp, Anh,
Bỉ, Hà Lan,
Mỹ…Như vậy, các nước Trung Quốc, Việt Nam, Cu Ba, Bắc
Triều Tiên đâu có
nằm trong bản đồ của chủ nghĩa Marx? Marx ức lắm, toan gầm lên
cho cả
thế giới rằng: đưa chủ nghĩa Marx vào các nước châu
Á là mạo danh, lấy
râu ông nọ cắm cằm bà kia, đưa chủ nghĩa của ta về
áp dụng vào cái chỗ
không thể áp dụng, khác nào lấy thuốc chữa
tim mạch về chữa bệnh hắc
lào? Marx quyết đến bằng được các nước mạo danh
Ngài kia để làm cho ra
nhẽ.
Sau khi vào mạng Internet, đọc qua các trang web Talawas.org,
Doi-thoai.com, Danchimviet.com…Marx mới biết vài ba nhà nước châu Á
treo ảnh mình lên ở khắp nơi, coi mình là ông tổ của chế độ, rồi mặc
sức làm ngược lại tất cả các giáo điều của Ngài vốn đã bị thời đại
Internet bỏ qua. Ngài dạy trí thức phải hoài nghi, vì hoài nghi là đức
tính quý nhất của con người như có lần Ngài trả lời con gái. Thế mà ở
Việt Nam hiện nay, ai viết bài hoài nghi sự lãnh đạo của Đảng cộng sản
là có thể bị chế độ bắt liền. Ngài dạy: chủ nghĩa của Ngài nhằm đạt tới
tự do cá nhân, nhằm giải phóng con người thoát khỏi sự giả dối của
chính trị, thì các nước châu Á mạo danh Ngài kia cấm tự do tư tưởng, tự
do báo chí, tự do mít tinh, hội họp, cho chính trị là thống soái và
chính trị hoá toàn bộ kiến thức thượng tầng, ngay món thuốc phiện (tôn
giáo) cũng bị chính trị hoá mới lạ chứ?
Marx tới Bắc Kinh thuê tắc-xi vào Thiên An Môn, vào tới Đại sảnh đường
nhân dân, được mời trà Long Tỉnh Hàng Châu xong, liền bị bị chính quyền
của lãnh tụ Hồ Cẩm Đào trục xuất. Marx quyết định bay tới Hà Nội. Công
an Trung Quốc đã báo tin này cho công an Việt Nam. Khi Marx bước xuống
sân bay Nội Bài, bèn bị công an bắt liền, xác minh từ người đến giấy
tờ, biết đích xác là K. Marx, liền đưa Ngài vào thẩm vấn.
Marx tức lắm hỏi và công an trả lời như sau:
- Ta là ông tổ đẻ ra chế độ của các người, sao các người lại bắt ta?
- Nếu để dân nó biết Marx sống lại tìm tới đây, sẽ mất ổn định chính
trị! Ông xui nhân dân hoài nghi, nên dân giờ đến 90% không còn tin
tưởng tuyệt đối vào Đảng nữa, đó là tội của ông! Ông lại bảo kinh tế
nào chính trị ấy. Nền kinh tế Việt Nam hiện nay là kinh tế tư bản, vậy
chính trị cũng phải đa nguyên như chính trị tư bản à? Người ta đang hô
“Đảng cộng sản muôn năm”, sao ông lại chủ trương cuối cùng khi tới đại
đồng cộng sản, đảng cộng sản cũng phải tự triệt tiêu, thế thì làm sao
muôn năm được hở ông Marx lẩm cẩm kia? Cái tội lớn nhất của ông là sinh
ra biện chứng pháp; tuy là Hegel chủ xướng nhưng ông phát triển thêm và
phải chịu trách nhiệm, lúc nào và cái gì cũng phải có đối lập, coi đối
lập là phản đề của biện chứng, thậm chí là linh hồn của phép biện
chứng. Chính ông xui mấy tên Hoàng Minh Chính, Hà Sĩ Phu, Bùi Minh
Quốc, Dương Thu Hương, Lữ Phương, Trần Khuê, Nguyễn Vũ Bình, Lê Chí
Quang, Nguyễn Khắc Toàn, Phạm Hồng Sơn, Nguyễn Đan Quế, Tiêu Dao Bảo
Cự, Phương Nam- Đỗ Nam Hải, Nguyễn Thanh Giang, Hoàng Tiến, Vũ Thư
Hiên, Bùi Tín, Phạm Quế Dương, Vũ Cao Quận, Nguyễn Chính Kết, Trần Dũng
Tiến… đòi đa nguyên đa đảng, đòi đối lập chính trị chứ còn ai, tội ông
to lắm ông Marx ạ!
Marx sợ quá run như tên bắn. Hoá ra chế độ nhân danh tên tuổi ta này
thua xa cái chế độ tư bản châu Âu thế kỷ thứ XIX. Thời đó, ta sinh ra
học thuyết để dùng giai cấp vô sản mà chôn chế độ tư bản. Marx ta lúc
đó chính là kẻ thù không đội trời chung của các chế độ tư bản châu Âu
và Bắc Mỹ. Nói dại nếu hồi đó các ông Hồ Cẩm Dào, Nông Đức Mạnh, Kim
Chính Nhật, Fidel Castro mà cầm quyền ở Anh, Đức Pháp, Bỉ thì Marx ta
đây và Engels chắc chắn đã bị treo cổ. Marx ta dù từ bỏ quốc tịch Đức,
bị chính quyền Đức, Bỉ, Pháp trục xuất nhưng Luân đôn nước Anh là thủ
đô của chủ nghĩa tư bản vẫn để ta tư do ra báo, in sách, lập hội lập
đảng chống lại tư bản thế giới. Thậm chí, năm 1863 ta đã gửi tác phẩm
vĩ đại nhất của ta dùng để chôn chủ nghĩa tư bản là cuốn Tư bản luận
về in tới 1000 cuốn phát hành tại Hamburg, nước Đức, nơi lệnh trục xuất
ta vẫn còn nguyên hiệu lực. Sao chế độ tư bản chúng nó lại tự do quá
nhỉ? Còn các chế độ tự xưng là cộng sản thì ngược lại là làm sao? Ta
nghe nói đám Hà Sĩ Phu, Dương Thu Hương, Mai Thái Lĩnh, Bùi Minh
Quốc…mới viết mấy điều đơn giản đòi tự do, dân chủ đã bị bắt thì thà
rằng thế giới trở lại thế kỷ thứ XIX mà hưởng tự do tư sản như ta và
Engels ngày nào có sướng hơn không?
Nghe nói sau rồi công an Việt Nam bí mật đưa ông K. Marx đi đâu không
rõ. Chuyện về một nền chính trị ngược đời sẽ còn xin kể tiếp sau để hầu
bạn đọc và xin các nhà lý luận trong nước và nước ngoài chỉ giáo, chứ
đừng đem công an ra để “đối thụi” với nhân dân.
Sài gòn 10-2005
Trần Mạnh Hảo