Người ta dùng lửa thử vàng.
Lấy vàng thử đàn bà.
Và mang đàn bà thử đàn ông.
Ngạn ngữ
Cứ
theo như lời của bố tôi thì đây là chân
lý mà dân Á Rập hay Ba Tư (hoặc
Ấn Độ gì đó) đã tìm ra. Và ông
không quên dặn dò rằng tôi phải nhớ thật
kỹ như thế để sống cho nó ngon lành và khỏi trật
đường rầy.
Tôi đâu có
dám quên lời bố dặn nhưng cuộc đời tôi, nói
tình ngay,
không được ngon lành gì cho lắm. Tôi
chôm vàng của mẹ, mang thử đàn bà
(rất) nhiều lần, lần nào cũng … trật. Họ coi tôi
như quái vật, và phần
lớn đều rất cong cớn, cất giọng mỉa mai:
-Trời! Bộ đi vượt biên hay đi
chạy hộ khẩu Hà Nội sao mà mang theo cả đống vàng
vậy, cha nội?
Tử tế hơn một chút,
có bà nhìn tôi với ánh mắt (vô
cùng) thương hại, rồi hỏi khẽ:
-Rõ khổ, thế anh không có hột kim cuơng nào à?
Sau những kinh nghiệm (ê chề) như thế, tôi nhận ra rằng không có
chân lý nào vĩnh cửu cả. Mọi giá trị thay đổi theo thời gian và không
gian. Vào thời của tôi, và ở quê hương của tôi, sự việc đều khác hẳn:
Người ta (vẫn) dùng lửa thử vàng.
Nhưng lấy vàng thử công an.
Và mang công an thử đàn … ông.
(Trên
nguyên tắc, có thể dùng công an để thử tất cả mọi người - không phân
biệt tuổi tác, tôn giáo, sắc tộc hay phái tính. Tuy nhiên sau khi “thử“
bà Dương Thu Hương - và bị bà ấy chửi cho (gần) tắt bếp - thì Đảng và
Nhà Nước đồng ý, “bỏ qua” cho đám đàn bà phụ nữ.)
Dùng lửa thử vàng,
nếu vàng đổi màu là vàng giả. Lấy
vàng thử
công an mà họ không cầm (liền) thì kể như bạn
đã không gặp công an thứ
thiệt. Và mang công an thử đàn ông mà
cha nội này xanh mặt thì đúng là
đồ (đàn ông) dởm.
Xin đơn cử thí dụ về một
trường hợp … dởm. Cách đây không lâu,
khi giới văn nghệ Việt Nam được (tạm thời) cởi trói thì
nhà văn Trần
Mạnh Hảo thừa thắng xông lên. Ông đòi hỏi phải
được “nghỉ chơi” với
Đảng. Trần Mạnh Hảo cho ra đời cuốn Ly Thân, và nói
xa gần bóng gió
rằng cuộc hôn nhân cưỡng bách giữa Đảng và
ông ta đã kéo dài quá lâu
và
quá mệt. Ông xin được ra riêng, cho nó khỏe.
Ý muốn của Trần Mạnh Hảo
hoàn toàn chính đáng nhưng Đảng vẫn muốn
biết xem ý chí (độc lập tự do) của ông tới cỡ
nào nên đương sự đã được
công an mời đến thử. Kết quả cho thấy rằng Trần Mạnh Hảo chỉ
là loại
sọc dưa.
“Sọc dưa” là một
từ ngữ có nguồn gốc từ giới đá cá lia thia.
Giống cá này thường rất hiếu chiến. Cứ bỏ hai con đực
vô chung một cái
thẫu là chúng lập tức phùng mang, rẽ nước,
nhào vô đấm đá chết bỏ. Lâu
lâu mới gặp phải con lia thia … dởm. Loại cá
này khi thấy địch thủ có
vẻ hùng hổ thiệt và hùng hổ hơn mình
thì toàn thân nó bỗng nổi sọc
(trông như những đường sọc trên quả dưa) và …
bỏ chạy.
Trần Mạnh Hảo thuộc loại sọc dưa
như thế. Và như thế, nghĩ cho
cùng, cũng không có gì để nói. Điều
đáng phải phàn nàn là Trần Mạnh Hảo
đã đi xa hơn thế. Sau khi bị công an “thử”,
ông đã vội vã xé đơn xin ly
thân. Rồi Trần Mạnh Hảo bỗng đổi hẳn thái độ, trở
nên hậm hực và gầm
ghè với bất cứ ai đòi ly dị Đảng.
Ai cũng như Trần Mạnh Hảo thì nghề công an thiệt khoẻ. Nếu không
nhận được vàng từ người bị thử thì cũng được sự hợp tác chặt chẽ của
họ. Những người sọc dưa như thế, tiếc thay, dường như mỗi lúc một ít
hẳn đi - ở Việt Nam. Nói cách khác, làm công an ở xứ sở này - xem chừng
- cũng mệt, và mỗi lúc một … thêm mệt (bạo).
Sau đây là vài
trường hợp “không khoẻ mấy” đã xẩy ra.=
Lúc 10 giờ sáng
ngày 5 tháng 9 năm 2001, một công dân Việt
Nam
lão hạng, ông Nguyễn Thụ, nhận được giấy mời đến văn
phòng công an quận
Hoàn Kiếm (Hà Nội) “để bàn về an ninh quốc
gia”. Tại đây, ông được nói
cho biết rằng có một số người đang tập hợp để chống tham nhũng.
Đây là
chuyện (riêng) của Đảng và Nhà nước. Công an
nhã nhặn và lịch sự đề
nghị ông cụ không nên có quan hệ với Hội Chống
Tham Nhũng này.
Nghe xong, ông Nguyễn Thụ (ngó bộ) không vui. Sao kỳ cục vậy cà?
Sao tiền thuế của người dân bị ăn cắp vì nạn tham nhũng mà họ lại không
có quyền tham dự vào việc chống lại vụ này? Sao kẻ cắp lại dành quyền
đi bắt ... trộm như vậy chớ? Sao từ trước tới giờ chống thực dân, chống
phong kiến, chống Pháp, chống Mỹ, chống giặc Bắc Kinh xâm lược … thì
người ta thiết tha kêu gọi ông cụ - cũng như con cháu - tích cực tham
gia mà đến khi chống tham nhũng thì họ lại bảo là việc (riêng) của Đảng
và Nhà Nước? Thế nà thế lào?
Tuy băn khoăn như vậy nhưng ông Nguyễn Thụ không nói năng gì
nhiều, chỉ lẳng lặng ra về. Về đến nhà ông cụ viết một bài dài (có tựa
là “Kể Chuyện Lên Công An Quận”) với nội dung rất “phản động”, mang
phát tán tùm lum, gửi ra tận nước ngoài. Bạn có thể đọc bài báo này, ở
website sau: http://www.thongluan.org/VN2/viet_frame_0601.htm
Sau đó, có lẽ
ông Nguyễn Thụ bị công an … giận! Họ không bao
giờ
thèm ghé chơi nhà, và cũng thôi
(không) mời ông ấy đến đồn để … thử
(thêm) một lần nào nữa. Chả lấy được vàng,
không được cộng tác, mà còn
bị ông già viết bài mắng chửi xỏ xiên như thế
thì ai mà không giận chứ?
Những người già thường (khó chơi) thế đấy. Chỉ có vẻ bằng mặt
nhưng không bằng lòng. Về nhà mới chửi toáng lên. Phản ứng của người
trẻ thì khác. Xin đơn cử một thí dụ khác - về trường hợp của một công
dân khác, một thanh niên còn rất trẻ - xẩy ra ở đồn công an Đống Đa, Hà
Nội, vào cùng ngày 5 tháng 9 năm 2001:
“Khoảng
14 giờ 20 phút, một tốp công an khoảng 10 người to khoẻ ập vào nhà tôi
và đưa tôi giấy triệu tập do trưởng công an quận Đống Đa Vũ công Long
ký, với lý do “hỏi có việc liên quan đến an ninh quốc gia …”.
Cuộc
thẩm vấn chỉ xoay quanh vấn đề Hội Chống Tham Nhũng, nhưng tôi bị
giữ
tại cơ quan CA 3 giờ. Tôi hết sức bất bình vì
thái độ của các công an
viên, đặc biệt là anh Tâm. Anh này có
thái độ vô cùng xấc xược và vô
văn hóa đến mức không tưởng tượng nổi. Lúc thả
tôi, anh Tâm nói:
-Tao tha cho mày vì
mày ốm yếu, chứ không tao đã bắt mày rồi.
Nhưng tao cấm mày ra khỏi nhà.
-Có văn bản pháp luật
nào cấm tôi ra khỏi nhà không ?
-Tao không cần văn bản nào cả.
-Vậy là văn bản miệng à?
-Đúng. Miệng tao là pháp luật.
-Vậy thì tôi vẫn cứ ra khỏi nhà nếu tôi muốn.
(Lê Chí Quang,”Kịch Liệt
Phản Đối Việc Bắt Giữ Khám Xét Những Người Chủ Trương
Thành Lập Và Tham Gia Hội Chống Tham Nhũng”
Thái độ của những người như
Nguyễn Thụ, Lê Chí Quang … hẳn là đã
làm cho giới công an ở Hà Nội (hết sức) thất vọng
và (vô cùng) kinh
ngạc. Họ không mang vàng đến “thử” công
an (đã đành), không chịu hợp
tác(cũng đành) mà còn lớn tiếng la lối như
thế thì thực là tệ quá. Sao
bỗng dưng đàn ông VN cũng trở nên khó thử (y
như đàn bà) thế nhỉ?
Và trường hợp tệ nhất,
khó thử nhất mà tôi được biết thì mới xẩy
ra ngày 10 tháng 12 vừa qua, Ngày Quốc Tế
Nhân Quyền. Đang không cả thế
giới nhận được bức thư ngỏ của một công dân VN, có
bút hiệu là Phương
Nam, ông ta la lối và hô hoán lên - như
sau:
“Tên
tôi là: Đỗ Nam Hải - Sinh năm 1959, tại Hà Nội. Thường trú tại: 441
Nguyễn Kiệm - Phường 9 - Quận Phú Nhuận - Tp. HCM. Nghề nghiệp: kỹ sư
kinh tế ngân hàng. Chiều ngày 6/8/2004, trong khi tôi đang làm việc tại
ngân hàng thì có một số sỹ quan thuộc Cơ quan an ninh - Bộ công an đến
tận nơi, khéo léo mời tôi lên một chiếc xe hơi để đi làm việc tại ngôi
biệt thự số: 310 đường Trường Chinh - Phường 13 - Quận Tân Bình - Tp.
Hồ Chí Minh. Sau đó, tôi bị giữ lại đây hơn 2 ngày (từ 16 giờ ngày
6/8/2004 đến 18 giờ ngày 8/8/2004), để “Trả lời một số vấn đề liên quan
đến an ninh quốc gia”, theo như nội dung ghi trong Giấy Mời. Bốn tháng
sau, tôi lại bị các sỹ quan công an trên giữ lại 24 tiếng (từ 17 giờ
ngày 3/12/2004 đến 17 giờ ngày 4/12/2004) tại trụ sở Công an quận Phú
Nhuận, số: 181 đường Hoàng Văn Thụ - Phường 8 - quận Phú Nhuận - Tp.
HCM. Cũng trong khỏang thời gian 4 tháng qua, tôi còn bị hàng chục lần
phải đi làm việc theo yêu cầu của công an: khi thì ở nhà hàng, khi thì
trong những phòng kín của các khách sạn khác nhau; khi thì trên một
chiếc xe cứu thương bít bùng trên bờ kênh Nhiêu Lộc, thuộc quận Tân
Bình. Máy tính của tôi (cục CPU) cũng đã bị tạm giữ từ ngày 4/12/2004
tại Công an quận Phú Nhuận, và theo lời giải thích miệng của công an
là: “khi nào chúng tôi xóa hết các dữ liệu trong đó thì sẽ trả cho
anh”. Vì vậy, hiện nay tôi không có phương tiện làm việc tại nhà.
Dù ở vào một
hoàn cảnh khó khăn như thế, Phương Nam lại có một kiến nghị (rất viển
vông) thế này:
Tôi đề nghị Quốc
hội, Chính phủ và Ban chấp hành trung ương Đảng cộng sản Việt Nam hãy
nghiên cứu, xem xét ý kiến đề nghị của tôi về 1 cuộc Trưng cầu dân ý ở Việt Nam.
Trong đó, câu hỏi duy nhất cần nhân dân Việt Nam trả lời là:
Việt Nam nên hay không nên theo chế đa đảng?
Nếu ai đồng ý thì ghi Có. Ai không đồng ý thì ghi Không.
Tôi sẽ rất vui lòng và sẵn sàng cùng
các bạn hữu trong và ngoài nước
của mình chờ đợi những cuộc đối thoại từ phía Quốc hội,
Chính quyền hay
ĐCSVN tổ chức, để làm rõ hơn ý kiến đề nghị
trên của mình. Tôi rất mong
nhận được sự quan tâm của các cơ quan trên và
xin chân thành cảm ơn
trước. Trường hợp các cơ quan bảo vệ pháp luật ở Việt Nam
thấy rằng:
những việc làm của tôi là có điều gì
trái pháp luật thì tôi sẵn sàng
đối diện với khả năng xấu nhất có thể xảy ra với mình.
Còn tình trạng
hiện nay của tôi là rất ụ ụ, xọe xọe, rất không
đàng hòang, mà Cơ quan
an ninh - Bộ công an Việt Nam đã áp dụng với
tôi trong hơn 4 tháng qua.
Thay cho lời kết, tôi xin được ghi lại câu nói của
nhà cách mạng Nguyễn
An Ninh (1900 - 1944): Tự do không thể van xin mà được. Tự
do phải
giành lấy mới có!”
Dù
không phải là thầy bói, tôi vẫn biết chắc
là những ông hay
những bà công an ở thành phố HCM (quang vinh) đều
đã há hốc miệng ra -
sau khi đọc bức thư ngỏ của Phương Nam. Họ vô cùng
ân hận, và sẽ ân hận
cho đến chết, vì đã “thử” (lầm) một thằng cha
lắm điều và nhiều chuyện
(trời biển) tới cỡ đó.
Thấy chưa, tôi đã nói
trước rồi mà không nghe. Thời buổi này không thể mang vàng để thử đàn
bà, cũng không thể mang công an để thử dân VN được nữa - bất kể họ là
đàn bà hay đàn ông.
Và trong một chế độ độc
đảng, công an trị mà công an hết sài được
rồi thì còn chờ gì nữa mà không tổ
chức “trưng cầu dân ý” đi chớ. Đó
là
lối thoát cuối cùng mà. Nghe lời cha nội Phương
Nam đi, trước khi quá
muộn! Cái giá mà những kẻ bạo ngược phải trả
vì đã (dám) thử thách cả
một dân tộc - chắc chắn- sẽ rất là không rẻ. Đừng
có dại mà thử (coi
sao) nha. Cái đám công an cộng sản (nói
riêng) và cả bọn cộng sản Việt
Nam (nói chung) chả qua chỉ là một bọn sọc dưa,
không hơn không kém.
|