|
Sổ Tay Thượng Dân Tưởng Năng Tiến |
|
|
|
|
Trên Cao Nguyên, đồng bào Thượng đã bất khuất, can đảm đứng dậy mặt đối mặt đấu tranh chống nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam, đòi cho bằng được TỰ DO, DÂN CHỦ, và NHÂN QUYỀN. Xin đồng bào ở Đồng Bằng trong nước và ở Hải Ngoại hãy nhiệt tình ủng hộ, và mạnh mẽ tiếp tay cùng đồng bào Thượng trong cuộc đấu tranh chung này. Kinh Thượng đoàn kết, keo sơn gắn bó, chúng ta nhất định phải toàn thắng. Y Tin Hwing (Little Saigon ngày 18, tháng 4, 2004) |
|
|
|
|
|
Trăm năm trong cõi người
ta Những câu "ca dao tân thời" vừa dẫn,
tôi được nghe từ Lê Đình Điểu - khi ông ấy mới từ
Việt Nam sang, và chúng tôi đang trên đường đi Sacramento
(thủ phủ của tiểu bang California) để đưa ông Bình
Nguyên Lộc đến nơi an nghỉ cuối cùng. Ở nước ta, bây giờ, tuy đi ra vẫn
còn bị ngăn cấm và kết tội là "vượt biên trái
phép" nhưng đi vào thì (vô cùng) thong thả và
được nồng nhiệt đón chào - theo như tường thuật của
báo Nhân Dân, số ra ngày 5 tháng hai năm
2002. Ngày hôm đó có hai "buổi gặp mặt thân mật
giữa các vị lãnh đạo Đảng, Nhà nước với kiều bào Việt
Nam về thăm quê hương nhân dịp Tết Nguyên đán Nhâm
Ngọ" ở cả Hà Nội lẫn Sài Gòn. Tôi có liếc qua tên tuổi của những vị lãnh đạo Đảng đến đón tiếp và chung vui với "bà con Việt Kiều" hôm 5 tháng 2 năm 2002, và đếm được đâu chừng vài chục mạng (toàn là cỡ Ủy Viên Trung Ương, cấp bộ trưởng trở lên). Đông thì chắc chắn là phải vui rồi. Tôi chỉ hơi buồn chút đỉnh khi chợt
nhớ tới bữa "đón tiếp" những người trở về,
qua cửa khẩu Lệ Thanh, ở tỉnh Gia Lai. Không khí bữa
đó, ngó bộ, không vui gì cho lắm. Báo Nhân Dân, số
ra ngày 16 tháng 3 năm 2002, có đề cập đến chuyện
này bằng một mẩu tin ngắn ngủn - như sau: “Những người trở về vui mừng xúc động” tới cỡ đó mà sao không thấy có vị lãnh đạo Đảng nào tới dự hết trơn hết trọi, cỡ huyện ủy hay xã ủy cũng không luôn. Cùng là dân "vượt biên trái phép" như nhau, và ai cũng ra đi vì "nghe lời bọn xấu" (chỉ trừ mấy cái cột đèn không có tai nên mới ở lại) nhưng sao cái cách mà Đảng và Nhà Nước đón tiếp những người trở về tại Sài Gòn hay Hà Nội - rõ ràng - rộn ràng và đình đám hơn những kẻ nơi bản làng xa. Sao kỳ vậy há? Mà Cao Miên cũng là nước ngoài, chớ bộ? Tôi không tin là có sự kỳ thị Kinh-Thượng
trong vụ này. Tôi cũng không dám nghĩ là có sự đối
xử phân biệt giữa "Việt Kiều" và "Thượng
Kiều" ở nước ta đâu. Nghĩ như vậy (lỡ trật) mang
tội chết mẹ, và đi cải tạo như không! Nếu không vì phong tục thì (có lẽ, tôi trộm nghĩ) cũng chỉ vì phong thổ mà thôi. Tại Thượng Kiều về không đúng chỗ mà. (Wrong time and wrong place, too). Thay vì đi bằng xe tải đến tỉnh Gia Lai, nếu họ dùng phản lực cơ, đáp cái ào xuống phi trường Tân Sơn Nhất (rồi lơn tơn đi vô cổng, với chút đỉnh tiền đô kẹp hờ trong passport) thì chuyện đón tiếp - không chừng - đã khác! Và khác có chút xíu vậy thôi mà đã khiến cho cả đám mích lòng. Họ giận. Yàng ơi, ai mà dè đồng bào Thượng lại nhậy cảm quá Trời, quá đất như vậy chớ. Chín trăm lẻ năm (905) Thượng Kiều tạm trú ở Cao Miên (hồi đó) đã quyết định đi luôn, qua Mỹ. "Most of refugees have already said they want to live in the United States" - theo như tường thuật của ký giả Ker Munthit, thuộc hãng tin AP, gửi đi từ Ang Snuol (Cambodia), hôm 31 tháng 3 năm 2002. Trong bản tin này, Ker Munthit cũng
có ghi lại lời tuyên bố của Hun Sen rằng "Cao
Miên sẽ không tiếp nhận nguời tị nạn nữa. Từ đây về
sau, “ai đến sẽ bị trả về”, ráng chịu. ("Whoever
will come in the future will be sent back")!
Tấm lòng của Quốc Vương Cao Miên rất rộng nhưng quyền hạn của ngài thì (dường như) không. “Đời vẫn vốn không nương người thất thế”! Thân phận của những kẻ cùng đường, vừa tìm đến được xứ Chùa Tháp, vô cùng bi đát - theo như tường thuật của đặc phái viên Lý Định Phát, thuộc đài RFA, vào ngày 19 tháng 4 năm 2004: |
|
|
|
|
Cách đây chưa lâu, vào lúc 5 giờ 43 phút, chiều ngày 24 tháng 5 năm 2001, từ Phnom Penh, đặc phái viên của AFP cũng gửi đi một bản tin với nội dung (gần) tương tự:” Có thêm hàng tá người Việt thuộc sắc tộc thiểu số trốn tránh sự đàn áp của chính phủ ở cao nguyên trung phần đã được tìm thấy đang trốn tránh tại một vùng đất hẻo lánh phía đông bắc nước Cam Bốt, làm nẩy sinh sự quan ngại của quốc tế về số phận của họ (Dozens of Vietnamese ethnic minority people fleeing a government crackdown in the central highlands have been found hiding in remote northeastern Cambodia, sparking growing international concern over their fate.) Bản tin này cũng đề cập đến con số 89 người đã bị xua đuổi hay lùng kiếm ở Cam Bốt và một bức thư ngỏ của Cao Ủy Tị Nạn Quốc Tế gửi thủ tướng Hun Sen, thúc dục Nam Vang ngăn chận việc bắt người của Hà Nội. Bức thư cũng tố giác rằng "Việt Nam đã làm cho vấn đề trở nên tệ hại hơn khi gửi công an qua biên giới để săn đuổi người tị nạn và bắt họ về nguyên quán.” (Vietnam has made the problem worse by sending military police officials accross the border to hunt down refugees and bring them back to Vietnam). Vào thời điểm này, cộng đồng người
Việt ở hải ngoại (phần lớn là những kẻ bị CSVN chèn
ép đến mức độ phải bỏ chạy khỏi nuớc, và cũng từng
tạm trú ở những quốc gia láng giềng như Cao Miên hoặc
Thái Lan) đã không hề có một phản ứng nào về việc
đồng bào của họ bị ngược đãi và săn đuổi. K’ Tien (April/02 – April/04) |