|
Sổ Tay Thượng Dân Tưởng Năng Tiến |
||
|
||
|
|
||
|
Tôi nghe kể là bà Phan Thúy Thanh, (cựu) phát ngôn viên của Bộ Ngoại Giao nuớc CHXHCNVN, có nuôi một con két tuyệt đẹp và nói rất sõi. Chả may, nó xổ lồng bay mất. Bà ấy nhờ báo đăng tin để tìm lại con vật qúi. Báo chưa in xong, đã thấy có người đến gõ cửa.
Sau đó bà Phan Thúy Thanh rao bán con két để lấy tiền bù vào số lương hưu hơi thấp. Có người mua được, thích lắm, hí hửng mang về giao ngay cho vợ rồi tiếp tục đi làm. Chiều về, đương sự hấp tấp hỏi ngay:
Dù con con két đã
lìa đời và bà Thanh đã hết thời nhưng truyền thống
nói dối và chối thì vẫn được kế tục bởi người kế
nhiệm và đương nhiệm. Khi bị chất vấn con số thương
vong của người Thượng tại Tây Nguyên - sau cuộc
nổi dậy, vào hôm Lễ Phục Sinh 10 tháng 4 năm 2004
- ông Lê Dũng, Phát Ngôn Viên của Bộ Ngoại Giao
của nước CHXHCNVN đã nói rằng:“hoàn toàn không
có ai bị đánh chết ở Buôn Ma Thuột như tin của Human
Rights Watch. Chúng tôi cực lực bác bỏ tin này”
Bởi vậy, mấy bữa sau, ngày
17 tháng 4 năm 2004, ông Phạm Thế Duyệt - Chủ Tịch
Ủy Ban Trung Ương Mặt Trận Tổ Quốc - đành phải nhận
rằng:“Chỉ
có hai người trong số những người cố ý gây rối trật
tự công cộng bị chết do chính họ ném đá
vào nhau. Ngoài ra, còn có vài chục
người bị thương trong các cuộc ẩu đả lẫn nhau”
Ý, Yàng ơi! Sao khi khổng khi
không cái hàng chục ngàn người Thượng, bỏ
buôn làng, kéo vô thành phố, chia
làm hai phe, dàn hàng ngang, “ném
đá vào nhau” và ” ẩu đả lẫn
nhau” cho … tới chết luôn - như vậy cà?
Nói (đại) như vậy mà nói được sao? Thằng chả,
rõ ràng, nói láo!
Coi: người ta hỏi về “nguyên
nhân” nhưng ông Duyệt lại nói đến những “đường lối,
chủ trương, chính sách và những nghị quyết đứng
đắn của Đảng và Nhà Nước … nhằm đưa Tây Nguyên thành
những vùng kinh tế trọng điểm.”
Trong “Huyết Tâm Thư”, viết ngày1 tháng 5 năm 98, mười một cựu đảng viên cộng sản Việt Nam đã nêu đích danh nhiều nhân vật - Phạm Thế Duyệt được coi là nhân vật chính - chuyên “lợi dụng quyền chức để tham nhũng, bè phái, chiếm đoạt của công”. Người đứng đầu danh sách đã ký tên trong bức thư chung này, ông Đoàn Nhân Đạo, khi được phỏng vấn, còn cho biết thêm chi tiết là “Duyệt dùng tiền nhà nước để mua mấy căn nhà ở Hà Nội cho chính mình và con cái, và để cho những cán bộ Thành ủy khác làm những việc tương tự (“Duyet used state money to acquire homes in Hanoi for him self and his children, and let others in the capital’s bureaucracy do the same (Faith Keenan, “Dishing The Dung Party Veterans Accuse Poweful Leader Of Graft,” Far East Economic Review, August 13, 1998). Ông Phạm Thế Duyệt, cũng như những ông bà cán bộ khác, và con cháu của họ đã dùng bao nhiêu “tiền của nhà nước” theo kiểu đó? “Theo số liệu của Bộ kế hoạch và đầu tư, chỉ tính riêng trong hai năm 2001- 2002, nợ xây dựng cơ bản trên tồn quốc đã lên tới 11 nghìn tỉ đồng, trong đó các bộ ngành trung ương nợ khoảng 3700 tỉ, bộ nông nghiệp và phát triển nông thôn nợ 1400 tỉ đồng, nhiều tỉnh nghèo nhưng nợ hàng trăm tỉ như: Hà Giang nợ 251 tỉ, Bắc Kạn nợ 235 tỉ, Sơn La nợ 536 tỉ, Quảng Nam nợ 447 tỉ,v.v…” (http://www.geocities.com/hoangmaidat/opinion/0505tueminh.html). Tuy vậy, sau khi “Huyết Tâm Thư”
được gửi đi thì những người đứng tên bị “chụp mũ,
đe doạ, truy ép và khủng bố tinh thần” (theo như
nguyên văn lời kêu than của họ trong một bức thư
chung viết sau đó, vào ngày 6 tháng 1 năm 1999)
còn sự nghiệp cách mạng của đồng chí Phạm Thế Duyệt
thì không ngừng thăng tiến. Ông ta trở thành Ủy
Viên Thường Trực của Ban Chấp Hành Trung Ương Đảng
và là nhân vật đứng hàng thứ năm của Bộ Chính Trị,
với chức vụ mới là Chủ Tịch Ủy Ban Trung Ương Mặt
Trận Tổ Quốc. "Hiện đang có một số
người Thượng đang lẩn trốn trong rừng sâu ở tỉnh
Mondulkiri nằm sát biên giới với Việt Nam. Những
người này từ Tây Nguyên băng rừng sang đến Xứ Chùa
Tháp hơm 16 tháng trước, tức sau cuộc biểu tình
đòi tự do tôn giáo ở Dak Lak và Gia Lai. …” Nói tóm lại là những
người dân Tây Nguyên không được để cho sống
yên lành trên quê hương của chính họ
và cũng không được quyền … bỏ chạy ra khỏi
đó! Như thế là “chạy theo bọn xấu”, là
“vượt biên trái phép” và (chắc
chắn) sẽ bị nhốt tù! Trí nhớ của những người Việt
Nam tị nạn cộng sản ở hải ngoại, xem ra, cũng không
dài gì cho lắm. Cứ nhìn thái độ (“sống chết mặc
bay”) của họ, trước cảnh những “đồng bào” đang bị
săn đuổi ở Cao Miên sẽ thấy ngay điều đó. K’ Tien |