Nếu cấp
số của đại đội là hai trăm thằng hoặc ít hơn thì
bốn trung đội sẽ được chia gọn vào bốn phòng: I,
II, III và IV. Vì một lý do không dễ hiểu, quân
số đại đội của tôi có đến hai trăm mười mấy mạng,
và theo danh sách thì tên tôi nằm cuối cùng; do
đó, tôi và mười ba thằng kia bị đẩy vô phòng V.
Cái được gọi
là phòng V, truớc kia, có lẽ được dùng làm nhà kho.
Người ta kê đủ bẩy cái giường đôi trong đó rồi ấn
đại chúng tôi vào. Tôi không ưa nơi cư trú bất đắc
dĩ này và ghét thậm tệ những thằng ở chung phòng
với mình.
Hai chữ "chúng tôi",
trong trường hợp này, có lẽ cũng cần có đôi
điều minh định. Mười ba thằng kia dứt khoát không phải
là những sinh viên sĩ quan đàng hoàng tử tế.
Phần lớn tụi nó đều là giáo sư, kỹ sư, hay
cán sự gì đó và tất cả đều đã
có vợ con hay đào kép lang chạ tùm lum hết
trơn rồi. Trong tương lai chúng sẽ trở thành những sĩ
quan biệt phái, hoặc lính ngành lính nghề
vớ vẩn gì đó thôi. Còn tôi, tôi
mới là sinh viên sĩ quan thứ thiệt. Với học lực được ghi
trong hồ sơ là "sinh viên văn khoa năm thứ hai" thì
chắc chắn tôi sẽ ra trường với ám số tác chiến,
và đương nhiên sẽ trở thành loại lính
"bóp cò".
Tất nhiên, tôi
đủ khôn ngoan và lịch sự để không bao giờ nói ra
những ý nghĩ "thầm kín" này. Tôi cũng
cố không tỏ ra khó chịu hay bực bội gì cả. Nói cách
khác là tôi ăn ở cư xử hết sức biết điều; thế mà,
vẫn không xong, vẫn chưa vừa lòng người - những
thằng người ... khốn nạn! Tụi nó kỳ thị tuổi tác
ra mặt.
Tất cả đồng lòng gọi
tôi là "lính sữa". Điều khổ tâm là
tôi không thể nào chối cãi đuợc rằng
mình không..."sữa". Bảng tên cùng số
quân bắt đầu bằng hai số "72" gắn chình ình
trên đầu giường ngủ là bằng chứng hùng hồn về số
tuổi đời hơi yếu của tôi. Có thằng còn tuyên
bố khơi khơi là nó sẽ gả con gái út cho
tôi, nếu như tôi "ăn ở và cư xử...người lớn hơn
chút đỉnh!"
Cái trò chơi mất dậy
làm tụi nó vô cùng thích thú
là thỉnh thoảng lại có đứa nằm hát ông ổng
cho cả phòng nghe:"...năm hai mươi mốt tuổi, tôi đi
vào quân đội mà lòng chưa hề yêu ai."
Nó hát dở như cứt mà cả đám vẫn cứ nhao
nhao vỗ tay, và thế nào cũng có một thằng
chó chết nào đó xía miệng vào:
- Mà nó còn
lâu mới tới hai mươi mốt tuổi. Thằng này vô "động"
đâu có em nào dám tiếp.
- Ủa, sao vậy?
- Mấy em sợ lỡ bị bắt thì
ngoài tội mãi dâm ra còn dám bị
ghép thêm tội dụ dỗ trai vị thành niên lắm.
- Đ...mẹ, vậy
mà bữa trước xuống câu lạc bộ tao thấy nó cũng bày
đặt mua dao cạo râu.
- Chắc nó mua
để cạo lông.
- Lông nó cũng
cóc có.
- Có, tao xác
nhận. Bữa trước tắm chung tao thấy rõ ràng nó có
mấy sợi lông, lông măng!
Tụi chó đẻ cứ
tung hứng như vậy hết chuyện này sang chuyện khác
rồi cười rũ rượi với nhau. Thật ra, không ai bắt
tôi phải nằm chịu trận mãi trong phòng với những
thằng mất dậy này. Vào giờ nghỉ tôi có quyền đi
xem phim, mướn truyện, hay la cà tán tỉnh mấy em
bán cà phê ở khu gia binh... Điều phiền là cứ mười
lần bước chân ra khỏi sân đại đội là có đến chín
lần tôi... mắc nạn, những tai nạn lảng xẹt mà tôi
vẫn cứ bị hoài hoài.
Tôi rất hay quên đội
nón, quên gài nút áo, quên
gôm ống quần. Toàn là những thứ quên
lãng hợp lý nhưng lại không được chấp nhận ở đời
sống quân trường. Tôi thích nhìn nắng chiều,
hay nắng sớm, lao xao trên những hàng cây nên
đôi khi còn quên luôn cả chào huynh
truởng nữa.
Có lần tôi quên
không chào một thằng huynh trưởng thuộc tiểu đoàn
6, đại đội 61, trung đội 612. Nó móc cái
nón sắt trên cột hàng rào và bắt
tôi phải chào cái nón thổ tả đó 612
lần trong khi nó ung dung ngồi hút thuốc chờ tôi
thi hành lệnh phạt. Nó đúng là một thằng
(vô cùng) chó đẻ!
Lần khác, vào
lúc trời vừa chạng vạng tối, tôi lạng quạng sao đó
nên nhìn lầm một thằng siêu huynh trưởng ra một
thằng cùng khóa. Nó đang đi tôi gọi giật lại
để xin mồi thuốc. Khi ánh lửa que diêm vừa lóe
lên thì nó chợt nhìn ra màu khăn
và màu bảng tên trên ngực áo của
tôi, mộ thằng "siêu đàn em". Nó gầm lên
như một con hổ bị thương và bắt tôi phải "đột kích"
xuống cái giao thông hào lõng bõng
nước , ngay trước mặt, bốn chục lần.
Sau những lần
bị tai họa như trời giáng như thế tôi phải thu hết
tàn lực mới lết được về phòng, nằm vật ra giường,
trông thảm hại như một cái mền bông ngấm nuớc. Tụi
mất dậy ở phòng V lại có dịp rú lên cười đùa, châm
chọc:
- Mẹ ơi, sao
con khổ thế này!
- Đã bảo rồi,
đi đâu phải có người lớn đi kèm, không bỏ được cái
tật "dế mèn phiêu lưu ký" thì còn khổ
nhiều con ạ.
Tôi thề có đất
trời chứng giám là nếu còn sức tôi sẽ vùng dậy đấm
vỡ mặt tất cả những thằng khốn nạn ở chung phòng
nàỵ Tiếc thay, tôi lại mệt thiếu điều muốn chết.
Thể chất tôi không mạnh bằng người. Tôi phải đau
buồn mà công nhận như vậy.
Tôi sinh ra
trong một gia đình có đến chín anh chị em, và là
đứa con ra đời ngoài dự liệu. Lúc tám tuổi, khi
khổng khi không, thằng anh kế của tôi lăn đùng ra
chết. Khi đó, dù đã ngoài năm mươi nhưng bố tôi
vẫn còn muốn ráng có thêm một đứa con để nuôi chơi
trong lúc tuổi già. Ổng "ráng" không tới
mức. Nếu người ta cần phải có cỡ một muỗm tinh trùng
để tạo ra một thai nhi bình thường khỏe mạnh thì
bố tôi, có lẽ, chỉ còn sản xuất được cỡ chừng vài
ba giọt (gì đó) mà thôi.
Tôi gầy yếu
là phải. Tôi chịu không nổi mấy chục lần đột kích
hay vài trăm cái chào taỵ Tôi buồn bố mẹ tôi và
giận mấy thằng bạn ở chung phòng. Tôi hay hình dung
ra những màn phục thù lâm li, gay cấn.
Tôi tưởng tượng khi mình vừa ra trường đã may mắn
bắn trúng ngay đầu "đồng chí" Trần Văn
Trà, hay Nguyễn Chí Thanh gì đó nên được đặc cách
vinh thăng lên...đại úy - và được chỉ huy nguyên
cả một tiểu doàn. Cùng lúc thế nào cũng có vài thằng,
trong số mười ba thằng khốn nạn ở phòng V, bị xếp
tụi nó "đì" đi tác chiến và vô phúc lọt
ngay vào đơn vị của tôi.
Coi : tôi đang
ngồi ở văn phòng tiểu đoàn, ve cổ áo thêu ba cái
bông mai đen thui, miệng ngậm ống tẩu, mặt nghiêm
và buồn. Tụi nó khép nép bước vô, kính cẩn đưa tay
chào trình diện. Với tất cả uể oải và lơ đãng, tôi
sẽ đưa tay lên chào lại, mắt hơi nheo nheo, và miệng
thì hình như (có vẻ) mỉm cười. Chỉ một "show"
này thôi cũng đủ làm tôi thích chết đi được và yên
tâm đi vào giấc ngủ.
Tôi sẽ còn khổ
lâu, không chừng là vĩnh viễn, nếu không lanh trí
chụp lấy cơ hội "vùng lên làm cách mạng."
Có chiều mới đi phép vào, vừa bước vô phòng, tôi
đã nghe tụi nó cười như một lũ điên. Một thằng chợt
hỏi:
- Ê, bộ mày
đăng báo tìm bạn bốn phương hả ?
- Cái gì ?
Tôi giật thót
người như bị điện giật. Tôi có thể làm hàng ngàn
tỉ chuyện điên rồ nhưng "đăng báo tìm bạn bốn
phương" thì không, không bao giờ - Giời ạ!
- Tao thấy có
tên mày trên báo nè.
Nói rồi nó thản nhiên cầm tờ Văn Nghệ Tiền Phong
đọc lớn cho cả phòng nghe:" Sinh viên sĩ quan
Thủ Đức hai mươi mốt tuổi đời, một phần ba tuổi
lính, yêu màu tím hoa sim, thích nhạc họ Trịnh và
giọng ca Chế Linh, cần tìm một em gái tuổi đôi tám.
Nếu hợp sẽ đi xa trong tương lai. Thư về : «
Tôi ước ao ngay
lúc đó có một quả bom nguyên tử nổ hay ít nhất thì
cũng có được một con rắn cực độc ở đâu đó nhào ra
cắn một phát cho tôi toi mạng. Làm sao tôi có thể
tiếp tục sống được nữa sau một chuyện lố bịch và
nhục nhã đến thế nàỵ. Cách đùa giỡn ngu xuẩn của
một thằng mả mẹ nào đó đã làm bầm dập quả tim vốn
đã te tua tan nát của tôi từ mấy tháng nay.
Tôi hay quên cài
nút quần, nút áo và hay quên
chào huynh trưởng chỉ vì tôi đang... thất
tình thế thôi! Tôi mới vào Thủ Đức có
hai tháng thì nhận được thư của một thằng bạn. Nó
long trọng buồn bã báo cho tôi biết là "tao
thấy Ngọc Quế đi với một thằng sinh viên chính trị kinh
doanh." Trời đất, "tôi đi chinh chiến để nước yên vui",
đâu phải chuyện chơi, sao lại có một thằng sinh viên
vô lương tâm nào đó bò ngay vô
mùng của người yêu tôi như vậy.
Tôi cố nghĩ
rằng thằng bạn tôi đã trông lầm một con "khốn
nạn" nào đó chứ không phải là Ngọc Quế; hoặc
"lỡ" phải thì thằng sinh viên thổ tả nào
đó chắc chắn chỉ là một người bà con xa gần gì đó
thôi. Thiệt tình, tôi muốn viết thư hỏi thăm nàng
về "người bà con" đó hết sức nhưng chỉ
muốn vậy thôi chớ nhứt định không làm. Tôi ghen,
giận, hận, buồn và - tất nhiên - tự ái. Tôi chỉ
làm hai câu thơ ngắn gửi về Đà Lạt thôi:
Ngày xưa chán
ngấy giảng đường.
Bây giờ lê buớc
quân trường, chán hơn!
Thư hồi âm chưa
thấy đâu thì đã có chuyện "tìm bạn bốn phương"
vô cùng tai hại nàỵ Tôi có cái tên nghe "ba
tầu" chết mẹ, tầu hơn bất cứ một anh Tầu lai
hay Tàu thiệt nào đã từng hiện hữu trên cuộc đời
này, không thể nhầm hay lộn với bất cứ ai; đã vậy,
chị em Ngọc Quế lại chuyên môn đọc báo Văn Nghệ
Tiền Phong. Trời ơi, nếu mà nàng hiểu lầm rằng tôi
đang "cần tìm một người bạn gái tuổi đôi tám"
và "nếu hợp có thể sẽ đi xa hơn trong tương
lai" thì sự nghiệp ái tình của tôi coi như
là...chấm hết!
Bất thần tôi
chộp cây M16 gần nhất trên giá súng, rút lẹ một
băng đạn trong ba lô, nạp đạn, lên đạn rồi dí súng
vô đầu thằng đang cầm tờ báo:
- Mày xé nát
tờ báo tao coi.
Thằng em còn
hơi có vẻ do dự thì tôi tôi mở khóa an toàn nghe
cái "cốp":
- Chậm tay là
óc mày sẽ biến thành đậu hũ tức thì...
Mặt nó đổi màu
chàm, mồ hôi trán rịn ra thành giọt,
nó run run xé tờ báo ra từng mảnh nhỏ. Tôi
đảo mắt một vòng, mọi thằng đều lấm lét. Tôi bỏ
súng trở lại giá, lững thừng trở lại giường nằm. Cả
phòng im phăng phắc. Từ đó, mấy thằng em ngán
tôi thấy rõ.
****
Cũng kể từ đó cho đến chiều nay, khi tôi ngồi viết
nhừng giòng chữ « thổ tả» này, đã hơn hai chục năm
qua. Hai mươi năm: biết bao nhiêu là nước sông,
nước suối, nước cống, nước rãnh...đã ào ào chẩy
qua cầu qua cống rồi ? Thời gian chứng minh cho
tôi thấy là "những thằng già khốn nạn"
ở phòng V đều chịu chơi và chơi được. Chính tụi
nó đã dậy cho tôi những bài học để đời về tình huynh
đệ chi binh.
Khi mới ra trường tôi
lãnh gần trọn một mùa mưa thối rừng thối đất. Có
lúc thời tiết xấu đến độ đơn vị chúng tôi bị bỏ
đói cả tháng trời chỉ vì chuyện tiếp vận vô
phương thực hiện. Chúng tôi ăn rau bí và rau
tầu bay chấm muối thay cơm. Cho đến khi muối cũng hết luôn
thì tôi bắt đầu phát ... sảng. Tôi chửi rủa
lung tung qua hệ thống máy truyền tin. Bộ chỉ huy không
đứa nào thèm trả lời tôi. Tụi nó còn
dọa đưa tôi ra tòa án quân sự về tội
phát ngôn bừa bãi. Tôi cóc sợ. Thỉnh
thoảng tôi vẫn lên máy gào thét một
cách vô vọng. Có hôm, bất chợt tôi nghe
tiếng hỏi:
- Phải mày đang lải nhải như
một con đĩ già ế khách đó không Lê Lai
- Sơn Tây ?
Lê Lai - Sơn Tây
có nghĩa là "lính sữa" và đây
là danh hiệu truyền tin không mấy dễ nghe mà tụi
phòng V đã "gắn" cho tôi kể từ khi thực tập
bài học truyền tin ở quân trường. Tôi mừng
quýnh:
- Phải Lê Lai
- Sơn Tây đây. Xin lỗi thẩm quyền nào đầu máy vậy?
- Thẩm quyền
cái con...mả mẹ mày ! Tango - Tư Tưởng phòng V đây,
nghe rõ trả lời?
À ! thằng Tám
Tàng, thằng mất dậy này sau khi ra trường về quân
nhu hay quân vận gì đó. Nó thương tôi
lắm. Nó "chuyên môn" lau súng giùm
tôi mà.
- Ông đang ở
đâu vậy Tango - Tư Tưởng?
- Tao mới về làm sĩ quan
tiếp liệu cho đơn vị nè.
- Đ...mẹ, vậy thì ông
phải cứu tôi tức khắc. Lính của tôi sắp chết
đói hết rồi.
- Bộ mày không
đói chắc?
- Ờ thì cũng đói thấy mẹ đây .
- Uống rượu được chưa con ?
Thuở ấy, tôi uống rượu chưa được mấy nhưng vẫn cứ
nói bừa:
- Được, dư được, nhưng lúc
này nếu có cái gì để ăn thì
có lý hơn.
Nó cười sằng sặc chế giễu:
- Nằm im đó đi, cỡ chiều là tao vô tới.
- Thiệt không?
- Sao không ! Tao chơi chưa
để thằng nào nói mà, tin đi.
Thiệt tình tôi
"không tin" gì mấỵ Tôi biết rõ hoàn cảnh
của mình hơn bất cứ ai. Chỉ có trời mới gỡ được
cho tôi cú này thôi. Con đường duy nhất xe có thể
chạy đến nơi tôi đóng quân được làm dở dang kể từ
hồi còn Pháp, và đã bị bỏ hoang mấy chục năm rồi.
Tụi công binh mới "clear" đâu chừng được
một phần ba và chưa đổ đá. Mưa khiến con đường hóa
lầy và có những đoạn nước từ triền núi đổ xuống
y như thác vậy. Xe nào mà vô nổi, trừ khi Tám Tàng
kiếm được một cái xe ...tăng!
Tôi lại chui vào
túi ngủ, lòng buồn, dạ đói, bụng hoang mang.
Tôi ngủ với nhiều giấc mơ ngắn và đều có liên
quan đến chuyện ăn. Tôi mơ thấy mình đi ăn với Ngọc Quế ở
tiệm Tân Khánh Hoàn. Nắng chiều Đà Lạt
vàng ươm, rực rỡ. Tôi gọi bao tử xào dầu hào
với rau bố xôi, cơm bò xào bông cải,
và chim mía rô ti ...
Rồi tôi thấy mình
cùng với những thằng bạn ấu thời đi bắt dế ở phi trường Cam Lỵ
Trên đường về chúng tôi bị mắc mưa nên chạy
vào buôn Thượng. Bà mẹ người Thượng già
cà răng móm mém chỉ chúng tôi ngồi
quanh bếp lửa rồi lấy thật nhiều khoai lùi vào tro. Khoai
chín thơm lừng và thật ngọt.
Có lúc tôi lại
mơ thấy một bầy heo rừng vướng mìn Claymore bị nổ thịt văng khắp
nơi. Cả đơn vị hớn hở vội vàng chụm lửa. Thịt heo nướng chẩy mỡ
xèo xèo bốc khói làm cay mắt và ứa
nước bọt đến tận răng...
Rồi tôi bỗng nghe tiếng
máy truyền tin rè rè cùng với tiếng
Tám Tàng yếu ớt:
- Lê Lai - Sơn
Tây, Lê Lai - Sơn Tây ... đây Tango - Tư Tưởng ...
Tôi và người
lính truyền tin cùng chồm dậy, anh ta vội vàng
chuyền ống liên hợp cho tôi:
- Lê Lai - Sơn
Tây nghe, ông đang ở đâu vậy?
- Tao thua rồi!
Lần này thì giọng
nói của nó nghe rõ vẻ thì thào.
Tôi hoảng:
- Cái gì ? Ông
đang ở đâu mới được chớ?
- Mày đi theo
con rắn lớn (con đường), qua giây ba chạc (ngã ba)
một khúc xa, có thể cũng gần tới ...Tao không biết
chắc ...Tao lên bộ trưởng (bị thương) rồi.
- Cái gì ? Đ... mẹ,
đừng có giễu dở chớ Tango...
- ....
- Tango, Tango ...nghe không, trả lời ?
- Nghe ..mà đ...mẹ tao mệt
quá rồi. Mày lẹ lên...
- Tango ...Tango ...
Nó im luôn. Tức tốc
tôi khều thêm mấy thằng em lầm lũi đi ngược trở ra.
Tôi cắm cúi lầm lũi dưới mưa mà lòng dạ rối
bời. Chừng ba tiếng đồng hồ sau, theo vết trượt của bánh xe,
tôi thấy một cái Dodge nằm lật nhào dưới lũng. Thực
phẩm rơi đổ tung tóe theo sườn núi.
Chúng tôi chạy vội
xuống nhưng đã muộn. Tám Tàng bò được ra
khỏi xe, nằm nghoẹo đầu trên máy, xác đã
lạnh từ lâu. Tài xế và binh sĩ đi cùng chết
kẹt trong ca bin. Chúng tôi cố mang xác họ ra
cùng với cà phê, thuốc lá và cả can
rượu đế.
Trời vẫn tầm tã mưa
và lẫn trong nước mưa tôi biết có nước mắt của
mình. Tôi thật sự bắt đầu uống rượu từ chiều hôm
đó và uống luôn cho đến chiều nay. Đã một
phần tư thế kỷ qua mà mỗi lần thoáng thấy hơi men
tôi vẫn nhớ đến Tám Tàng. Tôi uống rượu
hoài hoài, phần lỗi, không chừng là do
...nó. Tôi muốn hành xác tôi chơi để
Tám Tàng ...vui lòng nơi chín suối.
Sau Tám Tàng,
tôi gặp lại một nhân vật nữa của phòng V - ở trại
tù binh. Ngày xưa, nó chính là thằng
đã tuyên bố sẽ gả con gái út của nó
cho tôi nếu như tôi "ăn ở và cư xử người lớn hơn
chút đỉnh."
Thằng này ra trường về
làm sĩ quan thảo chương viên cho Bộ Tổng Tham Mưu.
Nói cách khác nó chỉ là một thứ
chuyên viên xử dụng máy vi tính cho
quân đội. Chỉ có vậy thôi mà đảng và
nhà nước phải đẩy nó tuốt ra miền Bắc mới yên
tâm.
Lúc chia tay nó dấm
dúi hết cho tôi những thứ qùa vừa nhận được của gia
đình, kể cả chút tiền và ít thuốc
tây. Tất nhiên, tôi từ chối:
- Ông cần mấy thứ này hơn tôi chớ.
Nó cầm tay tôi, nghiêm nghị y như là cảnh Nguyễn
Phi Khanh dặn dò Nguyễn Trãi ở Ải Nam Quan vậy:
- Tao cần mẹ gì nữa. Chuyến
này kể như là tao đi đứt rồi.
- Mày còn trẻ,
lại không bị tụi nó đì ra Bắc. Thủ mấy thứ này cho
ấm thân và cố giữ lấy mạng để còn có lúc trở về.
Phải về lo lấy lại đất nước và trả thù cho tụi tao,
nhớ chưa?
- Nhớ!
Xui cho nó, tôi
không thuộc tip người Nguyễn Trãi. Tôi chỉ
nói đại mẹ là "nhớ" để nó yên tâm đi
vào chỗ chết. Thiệt tình thì tôi không
nhớ gì hết ráo. Sau vài năm tù, tôi
được thả về y như nó dự đoán. Có điều tôi
tuyệt nhiên không hề lo chuyện "lấy lại đất nước" như đồng
đội đã dặn dò ; đã vậy, tôi còn bỏ
nước để chạy tháo thân và lập tâm chuyến
này là ...dông tuốt!
Cái thứ người như tôi
cứ mỗi lần nhậu xỉn mới chợt nhớ ra mình đã từng
là lính, mới ba hoa về những năm tháng tù
đầy, mới khề khà luận bàn về tình chiến hữu, về
chuyện đấu tranh...này nọ. Tỉnh ra tôi lại lút
cút đi làm, lại sống như mình chưa hề là
lính, chưa từng có thằng vì tôi mà bỏ
mạng, chưa có đứa đã chí tình dặn dò
tôi lo chuyện quang phục quê hương. Lính có
năm bẩy đường, năm bẩy thứ. Cái thứ như tôi ngó bộ
có hơi kỳ và cũng hơi nhiều.