Vũ Thư Hiên

Một Nạn Nhân Của Vụ Án Gọi Là "Xét Lại Chống Ðảng"

Tài Liệu - Tác Phẩm :

- Lối Thoát (kịch), 1953
- Ðêm Cuối Cùng, Ngày Ðầu Tiên (kịch bản điện ảnh), 1963
- Bông Hồng Vàng, Tập Truyện Ngắn Của Paoustovsky, Cái Xích (dịch), 1961-1962
- Khúc Quân Hành Lặng Lẽ (tiểu thuyết nhiều tập, ký tên khác) in từ 1985-1989
- Luật Rừng (kịch bản), 1988
- Miền Thơ Ấu (tiểu thuyết), 1988
- Ðêm Giữa Ban Ngày (hồi ký), 1997
- Báo Việt Nam Dân Chủ phỏng vấn ông Vũ Thư Hiên (05/1997)

Ông Vũ Thư Hiên sinh ngày 18/10/1933 tại Hà Nội trong một gia đình mà cha là ông Vũ Ðình Huỳnh và mẹ là bà Phạm Thị Tề đều là thành viên của tổ chức Thanh niên Cách mạng Ðồng chí hội, tiền thân của Ðảng cộng sản Ðông Dương. Sau năm 1954, ông được cử đi học viết kịch bản điện ảnh tại Liên Xô và trở về nước năm 1959 làm việc cho Xưởng phim Việt Nam tại Hà Nội. Năm 1960, ông được chuyển sang làm biên tập viên và phóng viên báo ảnh Việt Nam.

Năm 1967, ông bị bắt sau cha là ông Vũ Ðình Huỳnh hai tháng, trong vụ án được gọi là "vụ nhóm xét lại chống Ðảng". Ông bị giam trong xà lim cá nhân bốn năm rưỡi, qua các nhà tù Hỏa Lò, Bất Bạt, Tân Lập. Sau một lần tuyệt thực để phản đối chế độ giam giữ tàn bạo, ông được cho ra trại chung ở lẫn với các "phần tử phản cách mạng" khác, và tù hình sự. Vụ án không xét xử lôi kéo vào trong phạm vi của nó, không kể trên ba chục người bị giam cầm, trong số đó có những nhà cách mạng lão thành và những trí thức tên tuổi, kết thúc vào năm 1976 với người tù cuối cùng được tha là ông Vũ Thư Hiên.

Ông bị quy định cư trú tại Hà Sơn Bình, một tỉnh gần Hà Nội. Theo bản án không thành văn, chỉ được phổ biến miệng trong các cơ quan gọi là thực hành chuyên chính vô sản, ông không được phép viết báo, viết văn, thậm chí không được dịch sách, không được làm việc trong các cơ quan nhà nước. Tìm việc để kiếm sống trong thời gian này rất khó khăn. Nhờ bè bạn giúp đỡ, ông làm công nhân trong một xưởng cao su chuyên sản xuất đế giày cho hậu cần, rồi làm nhuộm mạ kim loại tại nhà, chế tạo các hóa phẩm và nhiều công việc linh tinh khác. Sau này, trong thời kỳ được gọi là "cởi trói", "bung ra", người ta nới lỏng hơn, cho phép ông được dịch thuê cho các Viện nghiên cứu. Tới khoảng giữa thập niên 80, sự nới lỏng còn được mở rộng hơn nữa. Ông được phép viết, nhưng vẫn không được phép đề tên mình. Ngay một cuốn sách dịch in năm 1961, nhà xuất bản muốn in lại cũng phải thay tên ông bằng một tên khác. Trong thời gian này ông viết được một số tác phẩm dưới những tên ký khác nhau.

Năm 1993 Vũ Thư Hiên được đi sang Nga với tư cách phiên dịch cho một công ty thương mại. Ông vận động để được ở lại, làm đại diện cho công ty. Trong khi làm việc ông bắt đầu viết cuốn hồi ký Ðêm Giữa Ban Ngày về chín năm bị giam cầm, trong đó ông muốn chia sẻ với người đọc những điều suy ngẫm về mô hình nhà nước chuyên chính vô sản.

Tin ông viết hồi ký lọt ra ngoài, ngày 1.6.1994 chính quyền Hà Nội cho một nhóm công an giả dạng kẻ cướp đột nhập nhà ông ở, đâm ông bị thương, rồi cướp đi bản thảo, tất cả phương tiện làm việc (computer, fax, telephone) tiền nong, thậm chí cả quần áo trong. Hai ngày sau vụ cướp, giữa đêm, một tên trong bọn "cướp" còn gọi điện báo cho ông biết có thể nhận lại bản thảo đã được chép ra diskets tại ... lãnh sự quán Việt Nam.

Ðến cuối năm 1995, thấy không thể ở Moskva lâu hơn nữa, ông tìm cách qua Ba Lan. Ðến cuối năm 1996, sau một chuyến đi Paris, trở về Ba Lan ông được mật báo về tình hình nguy hiểm có thể xảy ra cho ông nếu nấn ná ở lại nước này để hoàn thành cuốn hồi ký. Do đó Vũ Thư Hiến quyết định qua tỵ nạn tại Pháp. Tại đây, ông đã hoàn thành tập hồi ký Ðêm Giữa Ban Ngày, được xuất bản vào tháng 4/1997.


[Thư Mục Tài Liệu] [Trở lại Web Page VCOMTECH]